[Writing X Stories] Câu chuyện nhỏ #4

Tôi nhắn cho bạn:

  • Tớ cảm giác bọn tớ có khoảng cách dù rất hợp nhau.
  • Khoảng cách về cái gì? – 10s sau tin nhắn lại.
  • Tớ không biết. Chỉ cảm thấy như thế. Cảm giác có cái gì đó ngăn cách giữa mối quan hệ của bọn tớ nhưng tớ không biết là cái gì cả. Cảm giác khó mở lòng hơn trước kia. Cảm giác có quá ít chuyện để nói với nhau.
  • Thôi được rồi. Tớ hỏi thật cậu nhé. Cậu nói thật đi cậu có tin người yêu cậu không?
  • Nếu tớ tin và yêu thật lòng, nhưng sau này tớ bị tổn thương, liệu tớ có hối hận không cậu nhỉ? Tớ cảm thấy sợ.
  • Yêu mà sợ tổn thương thì đừng có yêu nữa. Cậu không nghe thấy câu hãy yêu như chưa bao giờ bị tổn thương à.
  • ….
  • Cậu phải học cách tin người yêu cậu. Cậu phải thay đổi từ phía cậu trước. Sau đó hẵng nhìn về phía người yêu cậu. Tớ có cảm giác cậu đang đổ hết lỗi về phía người yêu cậu. Lúc thì hắn thế này lúc thì hắn thế kia. Nhưng thực ra vấn đề là cậu cảm thấy như thế thì đúng hơn. Đã có cái gì rõ ràng đâu mà cậu đau khổ rồi kêu ầm lên. Vì cậu sợ tổn thương nên tự cậu tạo khoảng cách thôi. Cậu cứ như thế mà đòi người khác phải hết lòng với cậu. Có mà điên.
  • Ôi phức tạp quá chắc tớ điên mất.
Advertisements

[Writing X Stories] Câu chuyện nhỏ #3

Tin nhắn đến.

  • Tớ đang cảm thấy rất xáo trộn và hoang mang. Tớ không biết phải làm thế nào cả?
  • Sao vậy babe?
  • Nếu tớ để cậu ấy đi, có khi nào tớ sẽ hối hận? Nhưng nếu không làm vậy, có khi sau này tớ vẫn hối hận thì sao?
  • Nhưng nếu cậu không yêu bạn kia mà vẫn tiếp tục thì sau này cậu cũng hối hận thôi.
  • Cậu có nghĩ là tớ đang lo sợ không? Có khi nào tớ chưa sẵn sàng?
  • Cậu sợ gì? Bị tổn thương à?
  • Có thể. Tớ cũng sợ làm tổn thương cậu ấy nữa. Có khi nào tiêu chuẩn của tớ quá cao nên khó chấp nhận không?
  • Tớ cũng không biết nữa. Tớ nghĩ vấn đề ở đây là cậu có bỏ qua được những khuyết điểm và chấp nhận người ta không thôi. Nên cậu phải tự hỏi bản thân cậu thôi.

Chúng ta luôn luôn làm tổn thương người mà mình yêu dù chúng ta có cố tình hay không. Mục đích cuối cùng của tình yêu là làm cho nhau bớt khổ chứ không phải mang đau đớn đến cho nhau. Nhưng khi yêu chúng ta lại tự làm khổ mình vì nỗi sợ bị tổn thương.

Tình yêu không chỉ mang đến hạnh phúc. Nó còn mang đến nỗi sợ hãi bị tổn thương. Vì thực tế khi yêu ai cũng bị tổn thương dù ít hay nhiều. Hãy chấp nhận như một phần gia vị của tình yêu.

[Writing x Stories] Câu chuyện nhỏ #2

Câu chuyện nhỏ mỗi tối.

Tối nào mẹ cũng hỏi:

  • Ngày mai mày ăn gì thế?

  • Con ăn gì cũng được. Hôm nào mẹ cũng hỏi con ăn gì làm con chẳng biết ăn gì.

  • Ăn gì cũng được xong mẹ nấu thì mày lại chê, rồi bảo chẳng có món gì mới. Tốt nhất mày làm cái menu cả tuần cho Mẹ đi chợ, mày khỏi phải nghĩ.

Một tối khác.

  • Sao mẹ thấy cơm hôm nay mày bỏ nguyên thịt thế? Mày không ăn cơm à?

  • À con quên mất chưa bảo mẹ, từ giờ con ăn gì cũng được, nhưng mẹ đừng cho con ăn thịt lợn, con chán thịt lợn lắm rồi.

  • Mày chán thịt lợn thì mày muốn ăn gì?

  • Cái gì cũng được nhưng không phải thịt lợn mẹ ơi.

  • Bây giờ đi chợ ngoài thịt lợn nấu cho nhanh mẹ cũng chẳng biết mua gì.

Hôm sau có người mở hộp cơ ra đã thấy món thịt bò xào xu xu. Và từ hôm đó không thấy sự xuất hiện của thịt lợn trong bữa cơm nữa.

[Writing x Stories] Hạnh phúc là – Câu chuyện nhỏ #1

Một hôm mình nấu mì mà nồi mì tôm sôi nhưng không có gì bắc xuống khỏi bếp. Mình loay hoay mãi không biết phải làm thế nào. Mình chạm nhẹ vào nồi định bắc xuống thì nóng giãy nảy rồi kêu ầm lên.

Mẹ mình chạy nhanh vào dùng tay không bắc nhanh nồi mì tôm đang sôi ra. Xong mẹ mình mắng mình là vô dụng không làm nên trò trống gì. Kiểu mắng yêu thôi.

Mình theo phản xạ chỉ hỏi lại mẹ:

  • Tại sao con sờ vào nóng bỏng tay mà mẹ lại bắc nó ra được nhỉ? Mẹ siêu quá.

Mãi cho đến thời gian sau này mình mới trả lời được câu hỏi này. Không phải vì mẹ mình siêu mà vì mẹ mình lao động từ bé, tay mẹ mình bị chai sạn. Những vết chai sạn dầy đến nỗi nên khi sờ vào nồi nóng mẹ mình không có cảm giác bỏng rát. Còn mình, từ bé luôn được mẹ cưng chiều, chỉ biết ăn và học, chưa bao giờ phải làm việc nặng nhọc nên tay trơn láng mỏng manh.

Vậy nên những sự rèn luyện từ trẻ sẽ khiến cho chúng ta trở nên rắn giỏi sau này. Vì có khổ đau chúng ta mới nhận ra được sự tồn tại của hạnh phúc.

Quotes from Books | Hạnh phúc đích thực

“Đừng tìm kiếm hạnh phúc ở tương lai. Hạnh phúc đang có sẵn cho quý vị ngay bây giờ và ở đây.”
– Thiền sư Thích Nhất Hạnh –
Nhiều người trong chúng ta tin rằng hạnh phúc chưa thể có được trong hiện tại và cần phải có nhiều điều kiện hơn nữa thì ta mới thực sự hạnh phúc. Đó là lý do tại sao chúng ta cứ tiếp tục chạy theo những đối tượng mà mình tìm cầu. Làm như vậy thì chúng ta sẽ chỉ mãi đau khổ.18056952_1822570881397705_7921316900776877284_n
Nếu không phải ở đây và bây giờ thì hạnh phúc sẽ ở đâu và bao giờ? Quá khứ đã qua đi, tương lai còn chưa đến. Chỉ có một khoảnh khắc thật sự có ý nghĩa, đó chính là khoảnh khắc trong hiện tại. Chỉ cần chúng ta làm tốt trong hiện tại và đó là tất cả những gì chúng ta cần vì những điều khác sẽ tự đến. Nếu chúng ta không học được cách thiền và niệm, an trú trong hiện tại, để lòng mình được an nghỉ và bình an, hạnh phúc sẽ mãi mãi như con chó đuổi theo chiếc đuôi của mình.
Khi bạn yêu đời, yêu người và trân trọng bản thân, Hạnh Phúc sẽ xuất hiện và ở lại bên bạn. Chắc chắn! Hạnh phúc đến từ những điều lớn lao, khi bạn khẳng định bản thân, hay vượt qua chính bạn… Lại cũng có những điều giản dị, bé mọn khiến bạn cảm nhận đầy đủ cung bậc của hạnh phúc.
Hạnh phúc đang ở đây và bây giờ (here and now), không cần bất cứ điều kiện gì khác bởi tất cả chỉ là hư không. Hãy biết trân trọng hiện tại.
Loves,
Thebooklovers*

Writing x Thought | Phù phiếm và mòn mỏi với câu chữ

“Tôi học cách yêu thành phố này bởi sự bình yên mà nó đem lại. Đó là khi đứng trên một ngọn đồi thoai thoải mà nghe tiếng thông reo, là khi đi giữa những hàng cây xanh mát mắt, khi ngồi yên lặng ngắm nhìn hồ nước hay giật mình khi thưởng thức vị cà phê đắng đót mà ngọt đằm… Tất cả đều là những vẻ đẹp không tên ở một nơi vẫn giữ được vẻ nguyên sơ. Có lẽ cũng nhờ vậy mà thiên nhiên và cuộc sống con người nơi đây tự nhiên hòa hợp. Thành phố vẫn nhỏ, vẫn không thay đổi gì nhiều sau ngần ấy năm, chỉ mất một ngày để tham quan hết nhưng để yêu và thấu hiểu nó, bạn phải tự mình cảm nhận và khám phá. Thậm chí đến tận bây giờ tôi mới nhận ra rằng, mình yêu nơi này hơn những gì từng nghĩ. Đó là khi đứng giữa lòng thành phố vào một buổi chiều tà, ngắm mặt trời lặn và chợt phát hiện ra từ nơi mình đang đứng, một cách ngẫu nhiên, cả ba biểu tượng của mảnh đất này vô tình đứng thẳng hàng với nhau.

Đó cũng là lúc cảm xúc vỡ òa, khi nhận ra rằng đây chính là những cảm xúc chân thành nhất dành cho mảnh đất tuổi thơ của mình.”

Đọc xong những dòng này tôi thấy vô cùng xúc động. Trong lòng tôi chỉ trực dâng trào nỗi nhớ về tuổi thơ mình. Những câu văn trôi chảy với giọng văn bình dị nhưng thiết tha đã đủ sức khơi dậy những tế bào nhớ thương đã bị chôn chặt trong con người tôi từ lâu. Tôi ước rằng mình có đủ trải nghiệm, đủ vốn từ, đủ rung cảm để có thể diễn đạt được những điều người khác khó nói thành lời.

Tôi muốn cảm nhận mọi thứ xung quanh tôi, mọi trải nghiệm của tôi một cách đặc biệt. Đó chính là cảm nhận bằng ngôn từ thay vì các giác quan. Tôi cho rằng mọi thứ tuyệt vời trên đời này, chỉ khi mà đến cả ngôn từ cũng khó để diễn đạt, khi mà đọc được những mô tả quá sức tưởng tượng của mình, đó mới là cái đẹp của sự vĩnh cửu.

 

Có lẽ tôi mặc một căn bệnh đặc biệt. Đó là bệnh tìm sự hoàn hảo trong việc dùng từ. Có những bài tôi viết xong, tôi cứ đọc đi đọc lại để tìm những từ hợp hoàn cảnh hơn, sửa câu cú và cách diễn đạt sao cho trôi chảy và văn thơ lai láng nhất có thể. Tôi đồng ý với quan điểm rằng dễ dãi trong một việc là một sự bất lương. Bất lương đến đáng sợ.

Khi đọc được những áng văn nuột nà và mỹ mãn, tôi chỉ ước mình có thể thu trọn được những từ ngữ đó vào đầu. Chắc phải trải và có những rung cảm tinh tế và sâu sắc mới đủ sức lột tả cảnh vật tinh tế, tỉ mỉ đến vậy. Mới đủ sức viết nên những câu văn giàu chất thơ và trữ tình đến thế.

Tôi yêu công việc sáng tạo, công việc làm việc với những câu chữ và tìm cảm hứng trong những ý tưởng và cách diễn đạt khác nhau. Mỗi khi đọc được những ý tưởng viết mới mẻ, tôi lại ghi chú vào một quyển sổ để sau này mình học tập. Hôm nay tôi đọc được một bài viết rất hay của nhà văn Trang Hạ ví phụ nữ như mặt trăng. Mặt trăng luôn xoay quanh mặt trời và thể hiện những mặt đẹp đẽ nhất, tròn trịa nhất, sáng chói nhất của mình cho mặt trời nhìn thấy. Đằng sau mặt trăng cũng có những lồi lõm, cũng là những đốm núi lửa trực phun trào nhưng không ai được nhìn thấy những mặt đó. Một ý tưởng ẩn dụng vô cùng tinh tế và sâu sắc. Tôi nghĩ phụ nữ cũng nên truyền thống và thiên về tính âm của mình nhiều hơn để âm dương có thể cân bằng. Khi viết lách cũng vậy, chỉ cần nhìn ra những khía cạnh người khác không thấy thì mình sẽ thấy cuộc sống cũng có nhiều điều để khai thác và tìm hiểu hơn, cho bớt sự đơn điệu và nhàm chán của lối sống mòn.

Thành công và theo đuổi đam mê của mình chưa bao giờ là điều dễ làm và dễ thực hiện. Bởi nó cần một sự kiên trì và trí hướng rõ ràng với những điều mình muốn gắn bó cả một đời. Có những cảm hứng, những sự kì công chỉ cháy lên những phút ban đầu rồi tắt lịm như mây bay trên trời. Do vậy nên muốn điều gì đó hãy đấu tranh cho nó, thức dậy và thực hiện chúng, dù có khó khăn và nản chí đến đâu.

Travelling | Maldives Việt Nam – Lý Sơn 2017

Có lẽ có những chuyến đi để trải nghiệm, để lớn và để trường thành. Có những chuyến đi bỏ tiền ra để hưởng thụ, nhưng cũng có những chuyến đi bỏ tiền ra để khổ, để vượt qua mọi nghịch cảnh. Lý Sơn 2017 là một chuyến đi tôi khó có thể quên.

Lần này tôi sẽ không kể nhiều về vẻ đẹp mê đắm trong suốt của vùng biển Lý Sơn; của những địa điểm checkin sống ảo đẹp đến mê mẩn, mà về những con người và sóng gió mà chúng tôi cùng trải qua trong chuyến đi này.

Có câu nói rằng muốn đi nhanh thì đi một mình, còn muốn đi xa thì hãy đi cùng nhau. Tôi không biết tình bạn của chúng tôi bắt đầu từ bao giờ nhưng tôi biết rằng sự khăng khít của chúng tôi ngày một tăng.

Reading X Book Review|The great Gatsby – F.Scott Fitzgerald

Thật sự sau khi đọc xong “The Great Gatsby” tôi rất muốn viết một review thực sự tâm huyết của bản thân mình vì tôi bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp văn chương, cốt chuyện hấp dẫn và những bài học nhân sinh sâu sắc đến ám ảnh của cuốn tiếu thuyết hay nhất mọi thời đại này.

Nhưng sau khi đọc xong review của anh Mr.Clown[D] bên Readingcafe tôi cảm thấy review này như muốn nói hộ nỗi lòng mình nhưng có mạch viết tốt đến mức dù mình có cố gắng đến mấy cũng chưa chắc đạt đến lối viết logic và cuốn hút đến vậy. Nên bên cạnh viết review Xcủa riêng mình, tôi sẽ đăng lại review do anh Clown viết vì tôi quá tâm đắc và thích review này quá đỗi. Cảm giác sau khi đọc xong, những dấu hỏi chấm to đùng, những ám ảnh của tôi từ tác phẩm gần như đã được giải tỏa.

~oOo~

Tôi thực sự nghĩ rằng mình rất có duyên phận với The great Gatsby”, mà theo thiển ý cá nhân tôi vẫn thích cách dịch là “Gatsby vĩ đại” hơn là “Đại gia Gatsby”. Tôi biết đến “Gatsby vĩ đại” một cách hoàn toàn tình cờ khi nó được nhắc đến chung với “The catcher in the rye” của J.D. Salinger trong quyển “Rừng Nauy” của Haruki Murakami. Tuy nhiên, sau nhiều lần bỏ cuộc chỉ sau dăm trang do không quen cách viết của F.Scott Fitzgerald và sự nông cạn của tuổi trẻ, tôi mới thật sự đọc Gatsby một cách nghiêm túc. Và lí do tôi nói rằng tôi có duyên phận với Gatsby là vì ngay sau khi đọc xong, tôi lập tức xem được bộ phim cùng tên. Và cũng phải nói thêm rằng, bản dịch của Trịnh Lữ cũng không mấy làm tôi hài lòng.

Nhắm mắt lại, lật trang sách, để trí tưởng tượng thăng hoa. Tôi khuyên bạn hãy đọc sách trước khi xem phim để thấm cái sự tưởng tượng điên cuồng hỗn loạn và vùn vụt như gió lốc trước khi bị kiềm hãm vào trí tưởng tượng của người tạo ra khuôn mẫu cho một tác phẩm nghệ thuật. Đó là một thế giới khác, một thế giới khác biệt đến mức bạn có thể thốt lên bàng hoàng không thể tin được rằng mới chỉ gần 1 thế kỉ trước thôi, đã từng có một thế giới như vậy. Đó là “Thời đại Hoàng Kim”, “Thời đại Jazz” của đất nước Mỹ – cái thời đại rực rỡ lộng lẫy không thể tưởng được, nơi đã sản sinh ra một Scott Fitzgerald tài năng viết ra một Gatsby vĩ đại. Năm 1920, sau sự hỗn loạn của thế giới khi chiến tranh thế giới thứ nhất kết thúc (1914-1918), đất Mỹ đã bước vào một thời đại thăng hoa của nền kinh tế khi làm chủ nợ bao quốc gia tham dự chiến tranh thế giới thứ nhất – phố Wall phồn hoa với sự phát triển vượt bậc như vũ bão của cổ phiếu và ngành tài chính; nền công nghiệp phát triển rực rỡ. Điều tất yếu đi cùng với sự thăng hoa vượt bậc trong của cải là đạo đức suy đồi trầm trọng, và như một cách gượng ép đưa đạo đức về chỗ nó vốn nên đứng, chính phủ Mỹ đưa ra luật cấm bán, cấm tiêu thụ rượu – điều đã khiến ngành tội phạm buôn hàng lậu theo đà tăng trưởng mạnh mẽ.

Mở đầu câu chuyện là lời kể của Carraway – một thanh niên từng bỏ qua tài năng viết lách của mình để chạy đến New York theo đuổi hoài bão làm giàu từ cổ phiếu và chứng khoán như bao kẻ tham vọng tài phú khác. Một ngày đẹp trời, chàng đến thăm người chị họ Daisy xinh đẹp của mình – một người phụ nữ xuất thân từ lụa là gấm vóc và có một ông chồng giàu nứt đố đổ vách. Nhưng đằng sau hào quang của cải là cuộc sống không hạnh phúc – chồng của Daisy vụng trộm bên ngoài với một người đàn bà lẳng lơ – vợ của một gã sửa xe nghèo túng dưới đáy cùng xã hội. Sau cuộc gặp gỡ Daisy với người bạn xinh đẹp của người chị, Nick Carraway lại thêm tình cờ khi gặp một “đại gia” bí ẩn là Gatsby – một đại gia giàu không thể tưởng tượng nổi sống ngay cạnh nhà. Bi kịch bắt đầu từ đó.

Nhân vật chính của tập truyện chẳng lấy gì là dày của Scott Fitzgerald tất nhiên là vị đại gia bí ẩn Gatsby – vị đại gia giàu có tột bậc sống cạnh nhà Nick Carraway. Điều tôi cảm thấy thích thú nhất bên trong Gatsby chính là sự mâu thuẫn trong chính nhân cách và tư tưởng của nhân vật. Mặt ngoài, Gatsby có thể nói là một kẻ ăn chơi trác táng không thiếu tiền bạc, đắm mình trong của cải, chơi bời và sự đồi trụy hoang lạc thượng lưu nhưng cũng tầm thường. Chính thông qua nhân vật này, Scott Fitzgerald đã thể hiện sự tài tình trong việc nắm bắt tâm lý số đông đang chạy theo “Giấc mơ Mỹ” về của cải vật chất; những ám ảnh thường trực về danh tiếng và sự thành đạt; sự tôn sùng của cải và quyền lực. Nhưng lồng trong những phù hoa phiếm tình, trong những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng rực rỡ ánh đèn, những chai rượu vốn bị cấm mà được tiêu thụ công khai; những điệu nhảy triền miên rực rỡ cuồng loạn và buông thả của những người tưởng chừng đã đạt đến ngưỡng của danh vọng và tiếng tăm thời đó, đó là sự suy thoái nặng nề của đạo đức và lý trí. Cái bộ phận phất lên nhanh chóng và mang trên mình cái mác thượng lưu thời đó chỉ tối ngày trẫm mình trong những trò mua vui vô bổ vô nghĩa, khoa trương và phù phiếm. Và đứng đầu, đại diện cho tất cả những thứ trụy lạc hào nhoáng đó, đại gia Gatsby mỗi ngày mỗi đêm tổ chức tiệc tùng cuồng dã hoan lạc. Để làm gì?

Nhìn sâu vào trong cái sự giàu có ảo mộng của vị đại gia đó, cái người ta cảm nhận được là sức sống và niềm tin mãnh liệt cháy bỏng – thứ ảo vọng  cũng là sức mạnh của những con người đang theo đuổi giấc mơ Mỹ ở chốn phù hoa. Phải mang trong mình thứ niềm tin siêu cường thế nào mới có thể bước đến được đỉnh cao của danh vọng phú quý đến như thế? Phải có động lực nào mới nâng đỡ được tinh thần cường liệt bất chấp của một đứa trẻ như Gatsby – James Gatz – đi lên từ đáy cùng nghèo tận của xã hội bước lên cầu thang của lâu đài Salomon? Đó chính là tình yêu – một tình yêu chân thành, cuồng nhiệt đến mức mù quáng. Chính tình yêu với con gái một nhà quý tộc, nay đã là vợ một kẻ thượng lưu phô trương vô nghĩa khác, đã giúp chàng chiến binh nghèo khó Gatsby sau khi trở về từ chiến tranh khốc liệt lao vào bóng tối tội lỗi phạm pháp để kiếm tiền, quyết tâm đoạt về người con gái chàng yêu say đắm ngày xưa.

Daisy, người đàn bà xinh đẹp thượng lưu chính là “ánh sáng xanh” của đời Gatsby. Nàng chính là ảo vọng, là giấc mơ, là niềm khao khát xa vời vốn khó có thể nắm lấy được của Gatsby. “ Gatsby đã tin vào đốm sáng xanh ấy, vào cái tương lai mê đắm đến cực điểm đang rời xa trước mắt chúng ta năm này qua năm khác. Ừ thì nó đã tuột khỏi tay chúng ta, nhưng có làm sao đâu – ngày mai chúng ta sẽ lại chạy nhanh hơn, vươn tay ra xa hơn….”.

Chính nhờ vào niềm tin giấc mơ mờ ảo, “đốm sáng xanh” mỗi đêm chiếu bên cầu cảng nhà Daisy mà Gatsby đã đẩy mình vào một thứ tình yêu không lối thoát, một thứ tình yêu hết sức ngọt ngào cũng vô vàn cay đắng. Chàng tin vào cái tương lai mờ nhạt đang rời xa chàng như chính Daisy. Dường như trong Gatsby có thứ ánh sáng gì đó không thể vụt tắt, thứ ánh sáng kiềm hãm chàng trong những mộng tưởng khát khao của quá khứ cuồng nhiệt, thứ ánh sáng của niềm tin, hi vọng và tình yêu giúp chàng vươn tay đến tương lai phú quý hòng cướp lại người yêu thương. Đó cũng là thứ ánh sáng vô nghĩa của hiện tại – thứ ánh sáng của phù phiếm hào hoa chàng đang theo đuổi – cái đốm sáng xanh ở ngay trước mặt nhưng không thể bắt được, cũng như nàng Daisy. Và đó còn là đốm sáng của tương lai, của hi vọng và của giấc mơ…

Chính điều này khiến Gatsby trở nên hoàn toàn khác biệt với bất kì người nào trên cái đất phù hoa đó, nhưng cũng giống bất cứ kẻ nào đang muốn đạt được giấc mơ Mỹ tiến chân vaò thế gới thượng lưu: Đó chính là khát khao, hi vọng, quyết tâm, đem trong mình lý tưởng, giấc mơ và tình yêu của đời mình. Nhưng thật đáng thương thay cho Gatsby si tình, nàng Daisy của chàng mặc dù cũng yêu chàng tha thiết, nhưng tình yêu của người đàn bà phù phiếm trống rỗng đó chưa đủ để đến được với Gatsby. Trong danh sách dài những thứ chàng không hề hứng thú: những bữa tiệc xa hoa, những tấn áo cao cấp không mặc kịp, hàng nghìn cuốn sách chưa từng đụng đến,….đều chỉ để thu hút sự chú ý của người con gái đó thôi ư? Hay là Gatsby muốn tìm lại cho mình cái say đắm khát khao của một Gatsby ngày xưa, một Gatsby chưa có gì cả nhưng nỗ lực hết mình vì có một mục tiêu, một “đốm sáng xanh” rõ ràng sáng chói, chứ không phải cái “đốm sáng xanh” cầu cảng nhà Daisy mỗi ngày một mờ đi qua kẽ tay của chàng?

Một Gatsby chỉ nhìn thấy Daisy cũng là một Gatsby đang tuyệt vọng nắm được chút hi vọng bé nhỏ rồi lại rơi vào tuyệt vọng. Gatsby sau khi có được mọi thứ đang chán chường nên chàng cần phải đi tìm thấy điều gì đó của đời mình, điều mà chàng có thể nắm được, có thể sở hữu cả cuộc đời, và điều gatsby đang tìm chính là tình yêu thuần khiết ngày trước. “  Gatsby đại diện cho tình yêu lý tưởng. Nói vậy không có nghĩa anh ta là một người đáng mến, bởi vẫn có rất nhiều những khía cạnh rất tối tăm trong nội tâm của Gatsby. Ý tôi là anh ấy đại diện cho định nghĩa thuần túy nhất của cụm từ này với những gì anh sẵn sàng làm vì tình yêu.”

Gatsby còn “Vĩ đại” là vì là đại diện của mộng tưởng không thể thực hiện được nhưng không bao giờ ngừng tin tưởng. Ngay cả khi bản thân Gatsby biết mọi chuyện đã kết thúc sau cuộc cãi nhau mặt đối mặt với người chồng phù phiếm giả tạo của Daisy, Gatsby vẫn không bao giờ ngừng tin tưởng về điều chàng đã liên tục theo đuổi. Gatsby vừa là nạn nhân của chính bản thân mình và của những định kiến lệch lạc của xã hội; vừa là một trò hề thừa tiền lắm của để thiên hạ mua vui trong lúc giàu sang thừa thãi; nhưng cũng là một anh hùng “vĩ đại” khi đắm chìm trong trống rỗng lại có một mục đích thuần khiết kiên định và không bao giờ bỏ cuộc.

Thế nhưng, cuộc vui nào cũng phải tàn, lên đến đỉnh cao ắt phải tụt xuống. Thảm trạng của Gatsby như một lời cảnh cáo chua cay của Scott Fitzgerald đến với những giấc mơ Mỹ vụt sáng quá nhanh: nếu phát triệt cường thịnh quá mãnh liệt thì khi ngã lại càng đau đớn. Quả là đến 1929, Thời Đại đen tối ụp xuống nước Mỹ những quả tạ nặng hơn chì. Cũng giống như Gatzby, cường đại giàu có quá nhanh nhưng biến mất như điện xẹt, để lại cho đời những lời phỉ báng, những buổi bàn tán cay nghiệt nhục nhã, để lại cho đời những ảo vọng tầm thường đáng khinh miệt. Chỉ người bạn duy nhất của Gatzby là Carraway mới biết được toàn bộ sự thật thân thế của kẻ đáng thương kia. Rốt cuộc, Gatzby cũng chỉ là một người khốn khổ tự đẩy mình vào đường cùng của tình yêu và tuyệt vọng.

Chỉ khi Gatsby chết đi, sự thật về sự tồn tại của Gatsby mới thực sự là một bài học đáng giá: đó là sự cô đơn của con người. Dù là ở thời đại Hoàng Kim của nước Mỹ hay ở bất cứ thời đại nào đi chăng nữa, con người phải chăng vẫn luôn cô đơn? Dù có để lại mạt kỉ ức nào cho cuộc đời, rốt cuộc vẫn là sự cô đơn dai dẳng. Sau khi cả cái xã hội phù phiếm đó lợi dụng chàng, và thậm chí cả nàng Daisy xinh đẹp mơ ước của Gatsby lợi dùng chàng, Gatsby bị rũ bỏ không chút luyến tiếc. Đám tang của một người nổi danh chừng ấy mà không một bóng hình tham gia, chỉ có người bạn duy nhất Carraway và ông bố quá khứ nghèo khó. Bắt đầu bằng hi vọng và chết đi bằng cô đơn – kết cục đau đớn dành cho một chàng trai đầy nhiệt huyết lý tưởng, và cũng là cú ngã đau đớn của cả “Thời đại Jazz”.

Sau cái chết đau đớn trong cô độc của Gatsby, Carraway đã nhìn ra được mặt đen tối của thời đại và tê liệt trước những giả tạo dối lừa trong cái xã hội tưởng chừng tuyệt vời đó. Vì nhìn quá lâu vào những thứ lấp lánh đẹp đẽ, Carraway phát hiện ra bản thân đã quên mất hẳn 1 lớp người khác biệt nằm dưới đáy xã hội – đó là những Wilson khù khờ, những Myrtel muốn thoát khỏi cảnh tủi nhục nhưng lại lóa mắt bởi những xa hoa phù phiếm, những con người ở những nơi đen tối không lối thoát – một xã hội mà nhìn lên y hệt một bản vẽ phong cách Roccoco xa hoa mà nhìn dưới thì chỉ những bùn dơ nhơ nhớp. Carraway dừng lại, bắt đầu tìm về đúng bản thân mình, và nhận ra theo đuổi những thứ phù hoa đều là sự vô nghĩa, mà phải tìm được chính bản thân mình – phải tìm ra ý nghĩa cuộc sống, tìm ra được điều mà mình muốn theo đuổi. Đó, mới là sống.

Đó là Gatsby – Gastby vĩ đại. Vĩ đại vì niềm tin, và cũng là kẻ đáng thương ngu xuẩn vì chính niềm tin đó.

Nguồn: https://readingcafe.wordpress.com/2014/12/09/the-great-gatsby-f-scott-fitzgerald/

Travelling | SaPa – Một trời thương nhớ

Life is short

Take the trip

Buy the shoes

Eat the cake

Tôi đã đến Sapa ba lần, mỗi lần là mỗi trải nghiệm khác nhau. Lần đầu là đi field trip cùng lớp đại học, lần thứ hai chinh phục đỉnh Fansipan và lần gần nhất là đi du lịch kiểu sang chảnh hưởng thụ cùng hội bạn thân.

LẦN ĐẦU – CHẠM VÀO SAPA

Chuyến đi đầu do đi fieldtrip với lớp đại học nên không có quá nhiều trải nghiệm để. Những kí ức chỉ sót lại những mảnh màu về những người bạn nước ngoài đi cùng, khí hậu trong lành của Sapa và đêm dạ hội đốt lửa ca hát nhảy múa bừng bừng nhiệt huyết.

528367_586769881335674_1879422447_n.jpg

LẦN HAI – CHINH PHỤC ĐỈNH FANSIPAN

Chuyến đi thứ hai với mục đích chinh phục đỉnh fansipan – một trong 101 bucket list của tôi. Đây được coi là một chuyến đi vô cùng liều. Liều khi mà không có sự chuẩn bị sức khỏe và phong độ tốt nhất, người ốm dề ốm dệt nhưng vẫn cố lăn lết để đi. Tôi đi leo fansipan ngay sau khi trở về từ chuyến đi Tây Nguyên 10 ngày. Thế nhưng chuyến đi Sapa này cực kì thú vị, đáng mong, đáng nhớ và đáng để thử thách theo đúng nghĩa đen và nghĩa bóng.

13000309_1172399939439329_4854874987175770530_n.jpg
Sapa – Thị trấn mờ sương

Tối  thứ 6 cả đoàn gồm chính người (bốn nam, năm nữ) chờ xe lên Sapa, bị Camel Travel delay đến hơn tiếng, đợi dài cổ mới được lên xe ngủ. Cảm giác chờ đợi vô cùng mệt mỏi và nhức ngối. Cuối cùng xe cũng đến và lên đường. Đến tầm 5h sáng thì đến Sapa, xuống xe hít hà không khí buổi sớm mai đầy trong lành và dễ chịu.

Cả đoàn di chuyển về chỗ tập kết để lấy đồ và chuẩn bị hành trang cho chuyến trekking đầy hãi hùng. Ai cũng hừng hực hăng say muốn leo núi ngay nhưng phải đợi tới tầm 10h sáng các anh kiểm lâm trông vô cùng đẹp trai và phong độ mới gọi tên từng người vào rừng đi theo đoàn anh Số. Cái nắng Sapa ngày hôm đấy khiến cho người ta chỉ muốn mắc võng ngủ một giấc thật sâu giữa những tán lá cây rừng xào xạc tiếng gió thổi. Lúc đầu nhìn xa rừng Hoàng Liên như những đồi trọc trống trơn, nhưng đi vào trong mới thấy những tán lá cây rừng, xuyên qua những hạt nắng của buổi trưa hè hòa với tiếng ve kêu râm ran nhè nhẹ thật yên bình.
12974304_1173077376038252_2548589865484303514_n.jpg
Cứ tưởng đường đi sẽ khó mà đúng là khó không tưởng. Những đoạn bằng phẳng không nói làm gì, nhưng những đoạn dốc đá thì như thử thách lòng người. Đúng là không có gì khó bằng leo dốc, người mệt, khó thở, mất sức kinh khủng. Cộng với mang theo cái balo tầm 3 – 4 cân nữa, chặng đường sẽ vô cùng khắc nghiệt giữa cái nắng hè quay quắt. Đã có những chiến sĩ lay lắt bên đường tưởng sẽ phải từ bỏ. Nhưng nhờ chuẩn bị đầy đủ nước uống, socola, bánh ngọt, lương khô, kẹo trái cây… mà đã sống sót trở về với mẹ. Ở chặng 1, mọi chuyện dường như đã quá dễ dàng với những đứa coi trời bằng vung. Chặng 2 thì tất cả mới biết tay nhau.

Đến tầm 2h trưa cả nhà cũng đã đến điểm tập kết 2,200m, thưởng thức bữa trưa gồm xôi đỗ, trứng luộc, cơm nắm muối vừng… vì mệt quá nên ăn gì cũng ngon, sau đó đánh một giấc mơ trưa đến tầm 2h lại lên đường hành xác tiếp.

12998628_1173089352703721_6174670609507456281_n.jpg

Trên đường đi có rất nhiều cảnh đẹp đến xao xuyến lòng người khiến người ta chỉ ước có một ngôi nhà gỗ bên con suối nhỏ trong rừng cây này thôi. Mùa này suối nước cạn nên trông cánh rừng hơi thiếu sức sống. Bù lại là những nhành hoa sim tím, những cành đỗ quyên vàng, hồng, đỏ rực khắp một vùng núi rừng. Đâu đó có tiếng chim hót ngân nga gọi tổ. Những khóm trúc vây quanh lối đi tạo nên những bóng mát dễ chịu và thơ mộng. Được nhìn ngắm mặt trời lúc xuống núi, những đám mây xanh trong vắt bay lượn tung tăng tự do, cảm thấy mình hay suy nghĩ quá phức tạp mà không bao giờ chịu dừng lại và tận hưởng mọi thứ đẹp đẽ trên đời.

17424792_1481505151862138_7435416365490923648_n.jpg

Chặng 2 đường vô cùng khó đi và mất sức đến nỗi các bạn phải lôi kéo động viên mãi. Đồng hành cùng với một cô gái vô cùng dễ chịu và mạnh mẽ trên chặng này khiến mình càng thấm câu “muốn đi nhanh thì đi một mình, nếu muốn đi xa thì đi cùng nhau”. Mình sẽ không đi xa được đến thế nếu không nhờ sự giúp đỡ của Thảo. Trời ơi nhất là lúc Thảo đề nghị đeo balo hộ mình trên đoạn dốc cao chót vót, thật sự mình vô cùng cảm động. Kiểu lúc đó sắp chết tới nơi thì gặp chiếu manh và cuối cùng khi nhìn thấy mái nhà xanh của lều trại như nhìn thấy tia sáng sau những ngày đằng đẵng mưa rầm mưa rì, hạnh phúc khôn tưởng. Giống như khi nhìn thấy cơn mưa đầu tiên của mùa hạ trong chuyến đi Buôn Ma Thuột. Đến đây thì trời bắt đầu tối và lạnh, nếu không mang áo khoác vào lúc nào, tay chân và người sẽ run lên, người lạnh toát, ho chảy cả nước mắt. May gặp bạn Nam cho mượn áo với chị Hương cho ôm ấp để gặp được bạn Tâm 92 lấy áo nên sớm thoát nạn.

17457357_1481505165195470_4794325836491539266_n.jpg

Điểm tập kết này ở 2800m trên mực nước biển. Không khí càng về tối càng lạnh, nước thì lạnh buốt như băng. Thế mà ở chốn này vẫn có 1 gia đình mèo sinh sống dưới trời lạnh giá như vậy. Cảm thấy thương các em ấy, đúng là mèo rừng có khác, chả bù cho mèo nhà mình. Đã kịp ngả lưng ngủ quên trời đất trước khi ăn tối. Ăn tối quây quần bên 9 người bạn, xong có táo Trung quốc tráng miệng. Mỗi người được phát túi ngủ, và được nhắc là 2h30 sáng hôm sau phải dậy leo tiếp. Ngủ không được sâu khi giữa đêm có tiếng trò chuyện, nhớ tới đám mèo đang ngủ ngoài kia, sợ có rắn bò lên khi chỗ ngủ có khe hở, thương mấy bạn phải xuống đất nằm nhưng vẫn kịp dậy lúc 2h30 sáng do nếu không dậy thì cả nhà bỏ quên ở đó đi mất. Bữa sáng ăn mỳ tôm với trứng và xúc xích + miếng dán nhiệt là đủ cho cả nhà lên đường đi chinh chiến tiếp.

Có lẽ đi từ trời tối có cái hay có nó vì không nhìn thấy vực sâu nên đỡ sợ hơn. Cả đoạn đường đi mò mẫm dặt dẹo theo bước chân người đi trước. May có chị Hương kéo lên và cứu vớt linh hồn sắp tắt lịm vì sợ trời tối và sợ ma. Hay nhất là để lên được độ cao 3.143m người ta phải đi xuống độ cao 2.700m từ độ cao 2.800m sau đó mới lên được. Đấy, người ta đã chứng mình rồi, để lên được cao vút thì kiểu gì cũng phải chạm đáy. Nên có những lúc tuyệt vọng, khổ sở, đâu đớn thì đừng kêu ca mà cứ trải nghiệm đi. Trải nghiệm cảm giác bước từ trên cao xuống thấp, trượt trên những tảng đá trơn cao chót vót là thế nào, cực kì yomost. May đến lúc sắp chạm đáy tự dưng ở đâu gặp lại hai bạn Nhâm, Nam. Lúc này hai chị em vui như bắt được vàng, có vàng cũng không vui bằng vì giờ đã có người nhờ vả giữa trời rét căm căm và tối om om. Ôi cái đoạn cực nhất là lúc lên đến 2.900m, không khí bắt đầu loãng đến không thở nổi, chỉ muốn đứng thẳng lên để hít hà đầy phổi mà suýt bị gió thổi xuống vực. Lúc này, nhờ ơn bạn Nam cầm hộ ba lô và bạn Nhâm lôi kéo lên mới lên được tới đỉnh. Thật tạ ơn các bạn.

Cuối cùng cái giờ khắc liêng thiêng ấy cũng đến khi leo hết 300 bậc thang và nhìn thấy cái đỉnh Fansipan, niềm hạnh phúc không tài nào tả xiết. Cả đoàn chụp ảnh, checkin ăn mừng các kiểu con đà điểu xong tạm biệt để xuống cáp treo đi xuống vì trời lúc này vô cùng lạnh và người vô cùng mệt. Cảm giác uống cafe trên đỉnh fansipan cũng rất tuyệt, chỉ tiếc cafe ở đây quá tệ, không có vị đậm đặc nguyên chất như trong Tây Nguyên.

20 phút ngồi trên cáp treo mà tốn hết 600k, mỗi giây phút đi qua cố gắng ngắm nhìn núi rừng hùng vĩ, cảnh đẹp bao quát không thể thấy được khi leo núi. Xuống đến nơi Ga Sapa, ở đây có một ngôi chùa rất đẹp mà quên mất tên, mình đã cầu mong một điều có thể không thành hiện thực.

Câu chuyện chưa dừng lại ở đó khi chiều hôm đó 2 bạn nam quyết định ở nhà nấu cơm còn 3 đứa con gái + 1 phượt thủ chân dài quyết định vào Tả Phìn chơi hái dâu tây. Dâu tây chẳng thấy đâu chỉ biết đường vào bản quanh co, ngoằn ngòe mới những con dốc thẳng đứng và những đoạn ổ gà sóc đến tận óc. Nhất là lúc gặp cảnh bắt vợ với tiếng sét đánh ngang tai mà hết hồn tưởng không về nhà được với mẹ. May sao dường như “anh Hoàng” đã phái chiếc taxi xuống cho bọn em đi theo nên mới về được tới nhà thưởng thức bữa lẩu thịnh soạn ở nhà bạn Ánh. Về đến nhà mà hết hồn vì độ liều của mình.

13012819_1173858889293434_159837900725388317_n.jpg

Để mình kể các bạn nghe HÀNH TRÌNH “VỠ MẬT” Ở BẢN TẢ PHÌN của chúng mình.

Hôm đó bốn bạn trẻ (Giang, Bé, Trọng, Hương) chúng mình lên kế hoạch đi bản Tả Phìn – Sapa để xem vườn dâu tây. Thế nhưng đã gặp phải những chuyện không thể tưởng tượng nổi trên đường.

Đầu tiên là bạn Bé phát hiện ra bạn ý quên ví ở chỗ thuê xe. Thế là bạn Giang hăm hơe chở bạn Bé về lấy xong giữa đường gặp các chú công an và thế là các bạn đi toi vì đi ngược chiều. Chuyện chẳng có gì để nói nếu như anh công an không xin số của bạn Giang để đi tìm ví hộ bạn Bé và anh ý còn gọi điện hỏi tìm được ví chưa em. Không hiểu đây là tình huống gì nữa.

Vì tiếc rẻ số tiền bị mất oan, các bạn trẻ quyết định vẫn vào Tả Phìn hái dâu tây.

Giữa đường vào bản bạn Giang đang đèo bạn Bé thì thấy không ổn vì đường thì dốc nhiều nhưng phanh không ăn. Bạn Trọng quyết định vặn dây phanh vào chặt cho các bạn đi. Thực chất thì nó mang tính chất an ủi tinh thần vì nhiều chỗ bạn Giang khi thả đèo vẫn không biết làm thế nào để phanh xe lại.

Đến đoạn rẽ vào bản Tả Phìn gặp cái dốc cao khủng khiếp, các bạn lại liều phi lên để vào bản. Đi đến đâu hỏi vườn dâu tây cũng không ai biết. Bạn Giang tuyệt vọng còn ngoái lại hỏi người dân tộc là anh ơi, tại sao anh sống ở đây mà anh không biết thì em làm sao mà biết được hả anh.

Cuối cùng, cả đoàn tiếp tục đi tiếp để xem cái vườn dâu tây nó ở đâu mặc địa hình đèo dốc, những đoạn ổ gà to bổ chảng. Bạn Bé ngồi sau cứ nhẩm kinh “Giang ơi tớ tin cậu”, Giang không dám nói với Bé rằng đây là lần đầu tớ đi loại đường này, cứ bảo Bé tin tớ đi.

Sau khi ngoằn nghèo, qua mấy đoạn ghi chữ dâu tây không thấy, các bạn cũng đến được vườn dâu. Chỉ tiếc là bác chủ vườn không có nhà, chỉ có chú chó con và mấy quả dâu tây xanh chào đón. Định xuống hái trộm mấy quả về nhưng nghe chị Hương kể chuyện bắt vạ gà.

Đoàn chị Hương đi Hoàng Su Phì chỉ vì tránh con gà mà bị ngã xe. Đen đủi thay bánh xe trước lại chẹt vào con gà. Người dân tộc kéo một đàn thanh niên trai tráng dân bản ra bắt vạ gà. Dân bản đòi phải cúng 1 cút rượu, hai con gà trống và 500k để trình lên ma làng cúng hồn cho gà. Chị Hương nhanh trí: “Chú ơi giờ này thì lấy đâu ra gà với rượu mà cúng hả chú. Bây giờ chú quy ra hết bao nhiêu tiền để chúng cháu gửi”. Sau khi thảo luận xong dân bản đi đến quyết định: “Thôi thì thương mày không có tiền, tao chỉ bắt vạ 1 triệu để cúng gà thôi”. Cay đắng quá, vì một con gà nhép mà mất đên một triệu.

Lại vụ khác, xe 4 bánh đi trước chẹt chết gà và dân bản đòi phạt vạ 1 triệu. Thế nhưng mà xe 16 chỗ đi sau dù không đâm chết gà nhưng cũng bị phạt vạ tận 3 triệu. Chị Hương không tài nào hiểu nổi nên xuống thắc mắc với dân bản. Anh chủ gà sau một hồi tỏ vẻ suy nghĩ thì trả lời:”Xe đi trước mày là xe con, còn xe mày to hơn nên là xe bố. Bố thì mày phải đền gấp 3 lần con”. Chị Hương nhanh trí trả lời:”Ôi anh ơi, đằng sau còn có thằng xe ông cơ, anh bắt vạ còn được nhiều hơn xe em, xe em chỉ được 3 triệu thôi còn xe nó còn được 6,7 triệu cơ”. Anh chủ gà nghe xong gật gù có lý:”Thôi chúng mày đi đi, để tao bắt thằng ông”.

Nghe xong, các chế hãi quá chỉ sợ hái trộm 1 quả dâu tây, dân bản không biết ở đâu ra phạt vạ 1 triệu một qua rồi toi. Thôi thì đành bế tạm anh chó bản làm kiểu anh checkin “chủ nhà” rồi về thôi.

Câu chuyện về những lần lên vùng núi làm tình cảm của đoàn chúng tôi gần gũi với nhau hơn. Câu chuyện đi tìm dâu tây của bản Tả Phìn cũng kết thúc tại đây.

Hôm sau chúng tôi xuống bản Cát Cát chơi. Bản Cát Cát rất đẹp nhưng hơi thương mại hóa. Xuống đây mua khăn, ngắm suối, chụp ảnh với cối xay gió để biết thế nào là đời sống người Mông. Vẫn thích những chiếc khăn mang về sau mỗi chuyến đi, đó là bao nhiêu kỉ niệm mà chỉ cần mỗi lần mang trên cổ thì những hơi hướng của vùng đất mình từng đi qua như ùa về.

12987129_1173858795960110_4840607121753442076_n.jpg
Đây là chị Hương – Người chị theo mình vào bản Tả Phìn tìm dâu tây

Thích nhất là đường xuống bản Tả Văn, quanh co từ trên cao nhìn thấy ruộng bậc thang tầng tầng lớp lớp. Cảm giác vô cùng thanh bình và trong lành, chỉ muốn sống mãi trong khoảnh khắc đó, không phải đi đâu, không phải chờ đợi, không phải thấp thỏm. Xuống Tả Văn chỉ để đến nhà ông Hà Mèo ăn gà nướng với xôi Tam sắc và đi qua cầu Treo là trở về trong tiếc nuối.

Kịp bắt chuyến xe về Hà Nội trong buổi chiều tà, nhìn ngắm cảnh sắc Sapa trong lòng nhiều nỗi niềm. Cảm thấy nhớ thương những buổi chiều yên bình nơi đây bên những người bạn đồng hành thú vị, dịu dàng và biết quan tâm lẫn nhau. Không còn mong đợi gì khác ngoài việc được yêu thương và sống an nhiên trong những tháng ngày tuổi trẻ đầy nông nổi nhưng cũng đang dần trưởng thành này. Tạm biệt Sapa, nơi bắt đầu của những mong mỏi và ước mơ lớn dần.

LẦN 3 – SỐNG HƯỞNG THỤ TẠI SAPA JADE HILL

Chuyến đi chơi lần này mình chụp được những phô ảnh rất đẹp. Mình muốn kế với mọi người câu chuyện đi chơi của mình bằng ảnh. Đó thật sự là một chuyến đi đầy ắp niềm vui và niềm hạnh phúc. Nếu tuổi trẻ của mình có những điều đáng để nhớ lại nhất, đó chính là những chuyến đi rong ruổi cùng bạn bè qua khắp chốn, những chuyến đi để tìm lại bản ngã và mục tiêu của chính mình.

Đợt này mình vẫn còn đang có người yêu nên gương mặt hạnh phúc viên mãn thấy rõ của lúc mới yêu. Sau chuyến đi người yêu có đến đón mình và hoàn thành 100 điều mình muốn làm cùng người đó là “Đón về sau một chuyến đi xa dài ngày”. Nghĩ lại mọi thứ thay đổi thật nhanh tất cả chỉ còn là kỉ niệm. Nhưng kỉ niệm Sapa với mình đều là những kỉ niệm đẹp đẽ và đáng giá nhất của tuổi trẻ. Bây giờ thiên nhiên Sapa đang bị tàn phá khủng khiếp bởi xây dựng nhưng nếu có lần nữa quay trở lại đây mình muốn ngủ trong bungalow nhà cọ để lắng nghe hơi thở quằn quại của núi rừng hoang dại. Hẹn gặp Sapa vào một ngày không xa và mình sẽ cùng nhau viết tiếp những câu chuyện tình đẹp nhất.

10/2016

The book lovers

Travelling | Đà Lạt – Một thoáng mộng mơ trong hương cafe quyến rũ

Hà Nội chạm xuân, mưa phùn và gió lạnh ẩm ướt. Trời âm u và hơi lạnh. Tôi bỗng thấy mình thật lạc lõng chính tại nơi thân thương này. Cơn mưa man mác rơi ngoài trời. Con đường bây giờ mù mịt không còn thấy lối. Mưa rất buồn. Như một điệp khúc dai dẳng trong mấy tháng cuối Đông đầu Xuân này. Trong cái buồn thảm những ngày mưa phùn, tôi nhớ Đà Lạt da diết. Nhớ vô ngần. Nhớ những ngày tháng lang thang trên mảnh đất thân thương ấy, sống những khoảnh khắc tuổi trẻ rực rỡ như mùa hè. Sống những ngày tháng trong veo mát lành như hương mùa hạ.

Tôi đến Đà Lạt hai lần, mỗi lần đều để lại trong tôi những trải nghiệm và ấn tượng khác nhau. Và cũng giống như Hồ Chí Minh, vùng đất này ưu ái tôi đến kì lạ khi mà hai lần đến đây là hai lần tôi đều được tài trợ vé máy bay.

10985229_933575593321766_6845613496921823453_n

Tôi còn nhớ lần đầu tôi đặt chân tới Đà Lạt khi tôi bước sang tuổi 23. Đó là khoảng thời gian tồi tệ nhất trong cuộc đời mà tôi lựa chọn sống cùng nó. Khi đó tôi vừa mới chập chững đi làm, công việc gặp rất nhiều khó khăn và thách thức. Trong chuyến đi công tác vào Hồ Chí Minh, tôi xin Sếp cho tôi book chiều vềĐà Lạt – Hà Nội thay vì Hồ Chí Minh – Hà Nội. Tôi muốn có thời gian ở một mình suy nghĩ, tĩnh lặng và trải nghiệm khoảng thời gian chỉ thuộc về riêng mình. Đó cũng là chuyến du lịch đầu tiên mà tôi không mang theo người đồng hành, chỉ một mình tôi đối diện với chính mình. Cũng là chuyến du lịch không có kế hoạch cụ thể và mọi thứ diễn ra gấp gáp, booking toàn đặt vào “last minute”. Dù trong tâm trạng không hề vui vẻ nhưng đó là chuyến đi tôi thấy bình yên nhất.

12993630_1169449739734349_1967721174413142021_n.jpg

Suốt đoạn đường từ Hồ Chí Minh lên Đà Lạt đường nhiều dốc, sóc đến tận óc khiến tôi không thể chợp mắt. Run rủi thế nào người bạn mà tôi hằng mong chờ bỗng inbox tôi. Có những điều mình hằng mong mỏi sẽ xuất hiện vào một ngày mình không thể ngờ đến nhất. Tôi nằm cả đêm chat với người bạn lâu năm mới nói chuyện lại. Tôi kể rất nhiều về nỗi thống khổ và sự bế tắc trong công việc của mình. Tôi nói rằng tôi cần một chỗ dựa, tôi cần một điểm tựa. Lúc đó tôi thấy mình thật mỏng manh, yếu đuối và phụ thuộc. Thế mới biết một điều rằng đừng bao giờ dựa dẫm vào người khác để giải quyết vấn đề của mình, kể cả những người mình cho rằng thân thiết. Mang bao gánh nặng đến với Đà Lạt và quả thật vùng đất này đã không phụ lòng mong mỏi của tôi.

10653647_932995966713062_817437001759897554_n.jpg

Nằm trên cao nguyên Lang Biang có độ cao trung bình 1500 mét so với mực nước biển, Đà Lạt được thiên nhiên ưu đãi từ khí hậu cho đến cảnh sắc.

Tôi đến đây từ tờ mờ sáng. Luồng khí se lạnh thổi qua vạt áo mỏng khiến cho những tế bào mệt mỏi trong tôi bừng tỉnh. Khí hậu ở đây tuyệt vời đến đỗi khiến tôi đắm say mê hoặc. Tuy trời lạnh nhưng không có rét buốt. Đến với Đà Lạt, chỉ cần hít thở thôi, không cần làm gì cũng cảm thấy hạnh phúc và bình yên. Hít một bầu không khí no căng lồng ngực tôi bỗng thấy ngày hôm nay sao đẹp một cách lạ lùng. Cái hơi lạnh buổi sáng mang đến cho tâm hồn tôi một sự tinh khiết, thanh khiết đến thanh cao và bình dị. Ở đây thời tiết thay đổi bốn mùa một ngày. Buổi sáng se lạnh, buổi trưa nắng chói chang, buổi chiều ấm áp và buổi tối lạnh buốt. Khí hậu này giống như những vùng đất Châu Âu cổ kính vậy. Chính vì lẽ đó nên người Pháp rất thích Đà Lạt vì có khí hậu gần giống như miền Đông nước Pháp. Khoảnh khắc ngày mới bắt đầu. Những tia nắng mới của một ngày dài bắt đầu vén màn mây mỏng tang. Mặt trời dần dần xuất hiện. Nắng ngày một chói chang, trải dài như phết mật lên những khóm hoa mới nở, khẽ chạm với những cánh hoa còn ê ấp bẽn lẽn. Nắng lên dịu dàng hong khô những mệt mỏi và căng thẳng, mang lại những hứng khởi để bắt đầu một ngày mới.

20160401112932-9
Hoa giấy bên khung cửa gỗ cũ kĩ nhuốm màu thời gian

Không hổ danh với tên gọi thành phố ngàn hoa, nơi đây là khu vườn cổ tích với trăm hoa đua nở khoe sắc thắm. Một mét Đà Lạt cũng có thể chụp được các bức ảnh bên hoa đẹp lung linh. Hoa có thể mọc ở bất cứ đâu, chỉ cần một cơn gió đi ngang qua những là y rằng một sự sống mới được nảy sinh trên một chân trời mới. Mỗi loại mang một dáng vẻ, một màu sắc đặc trưng khác nhau. Hồng nhung nở bung một góc trời. Mimôsa vàng rực góc vườn, gợi nhắc tình yêu nồng cháy, thuỷ chung. Những nhành lan gợi nhắc vẻ đẹp thanh cao, quyền quý. Dã quỳ sức sống bền bỉ trải dài hai ven đường. Cẩm tú cầu phai màu hồng lam khẽ bung nở nhẹ nhàng. Hoa giấy làm cổng cho những ngôi biệt thự cổ càng làm cho màu sắc cổ tích nơi đây đậm đà hơn bao giờ hết. Bức tường nhà được điểm xuyết với những bông hoa giấy đỏ bắt mắt tựa như khung cảnh chỉ có trong thơ ca.

12993613_1171366562876000_8178385249686816983_n.jpg
Hoa Cẩm Tú Cầu trong Dinh thực Bảo Đại

Do không có nhiều thời gian, tôi với Đà Lạt chỉ đang ngang qua nhau. Tôi đến thăm Thung Lũng tình yêu lãng mạn nên thơ, Dinh thự Bảo Đại một thời vàng son, Thác Datanla hiền hòa, Thiền viện Trúc Lâm yên bình thanh tịnh, Hồ Xuân Hương lộng gió… Kí ức vọng về là những chiều cuối tháng 2 nắng vàng chói chang tại mảnh đất tình yêu Đà Lạt. Đi qua những con đường xuyên qua đồi thông mỏng manh, ướt đẫm sương trong sớm mai. Tĩnh lặng nên thiền viện với những thành quách rêu phong nhuốm màu thời gian thấm đẫm. Tôi cứ lắng nghe mãi tiếng chuông gió kêu phảng phất trong ngôi Chùa nằm sâu trong rừng thông. Dừng chân nơi mặt hồ lăn tăn sóng, chiếc lá khẽ rơi thả hồn đong đưa trong gió phả vào mặt hồ Xuân Hương. Ta an nhiên thả hồn phiêu diêu theo làn gió thổi tung bay tóc vào một chiều hoàng hôn bảng lảng bên cây cầu gỗ treo gỗ cổ kính, nắng in lên những vạt áo, nhuộm thắm cả những bước chân lững thững của người lữ khách nơi phương xa. Trầm mình vào một thời vàng son xa xưa khi đến thăm Dinh thự Bảo Đại.

13010768_1171366576209332_7459472114962772124_n.jpg

Lần đầu chỉ lướt qua Đà Lạt như những giọt sương sớm mai chạm nhẹ vào cỏ non rồi bị ánh nắng làm khô tàn. Đà Lạt mang những cảm giác yên bình đến lạ nhưng cũng buồn đến nao lòng vì vùng đất này không dành cho những ai cô đơn khi đặt chân đến đây. Tôi hỏi lòng mình rằng tại sao ở một nơi đẹp đẽ như thế này, một nơi lãng mạn và ấm áp như thế này, tôi không tìm thấy người đồng hành để đi cùng?

12994507_1169958843016772_7048472598515622049_n.jpg
Trải nghiệm một ngày làm nông dân

Lần thứ hai quay lại Đà Lạt mang theo tiếng gọi tuổi trẻ đầy nhiệt huyết và sống động. Được trải nghiệm những ngày tháng chân thực nhất của cuộc đời khi được tận mắt tìm hiểu về công sức người nông dân làm ra một hạt cafe và giá trị của thương mại công bằng mang lại. Được xuống tận vườn cafe, hít hà hương cafe từ khi còn xanh chín, mặn mòi mùi đất đỏ badan trong cái nắng gắt như đổ lửa. Vào tận vườn nho, vườn dâu ta, vườn chanh leo, vườn doi hái trái, ăn luôn tại vườn, cảm nhận vị chua mát thanh ngọt của trái chín cây. Trên vùng đất cao 3000m trên mực nước biển này, nơi cao nguyên lộng gió, chúng tôi ngồi trong những ngôi nhà gỗ bao quanh bởi cây xanh mướt mát, tìm hiểu về những hạt cafe Arabica, Robusta, Moka mà từ thời xa xưa người Pháp mang đến nơi đây. Đà Lạt mang đến cho tôi chút cảm giác hoài cổ.

8.jpg

Có lẽ tôi đã sống quá sướng khi mà chưa biết đến nỗi thấm khổ của người nông dân vào những mùa cafe khô cằn không một giọt nước. Sản lượng cafe giảm từ 30 – 50% mà chỉ biết chong mắt lên nhìn những cây cafe héo dần héo mòn. Số phận của hạt cafe phụ thuộc vào thương lái, người nông dân không tự định đoạt ra không tìm được đầu ra cho hạt cafe rang sấy. Câu hỏi đặt ra là tôi có thể làm gì, tôi thật sự muốn làm gì để thay đổi vùng đắt cằn cỗi này.

Khi những giọt mưa đầu tiên khẽ rơi, khẽ khàng giải khát cả vùng đất đã oằn mình chống chọi với hạn hán khắc nghiệt suốt sáu tháng trời, mang theo hi vọng của biết bao con người thân thương. Chưa bao giờ nhìn thấy mưa mà tôi cảm thấy hạnh phúc đến vậy. Đúng là có những thứ bình dị luôn xung quanh mình nhưng không mất đi chúng ta sẽ không nhìn thấy tầm quan trọng của nó.

rain-018.jpg

Một chuyến đi, để hiểu hơn về giá trị, công sức mà người nông dân bỏ ra cho một hạt cà phê, và những nỗ lực không tên trong việc đưa những hạt cà phê ấy đạt tới Thương mại công bằng – không chỉ là một xu hướng mà sẽ còn là một chuẩn mực sau này. Để tận mắt chứng kiến chứ không chỉ nghe và nhìn qua TV. Để được truyền cảm hứng, tiếp thêm kiến thức và động lực bởi những con người đầy nhiệt huyết và tài giỏi trong cùng chuyến đi.

Có lẽ yêu hơn hết thảy trong chuyến đi là vùng đất và con người Cầu Đất. Vừa đến Cầu Đất đã ngửi thấy hương cafe rang say mộc thoảng trong không khí say mê đến lạ lùng. Chúng tôi đến Cầu Đất để team buiding và giao lưu với người nông dân nơi đây. Cả một buổi sáng dành để chơi truy tìm kho báu, đi loanh quanh khắp vùng Cầu Đất để giải mật thư. Chưa bao giờ mà một ngày tôi đi bộ đến tận 10 km mà không biết mỏi đến vậy. Đi qua những đồi chè xanh thăm thẳm, tô lên góc trời lam một mảng màu xanh mướt đến nao lòng. Tôi nhìn về tuổi trẻ của mình, tuổi trẻ tôi muốn sống như những ngày hè rực rỡ và chói chang. Tôi trẻ tôi muốn mang hết nhiệt huyết và năng lượng của mình cống hiến cho đời, cho người.

1.jpg

Buổi chiều chuẩn bị các tiết mục văn nghệ để giao lưu với người nông dân. Hát karaoke với những bạn trẻ trong đoàn khiến cho tuổi trẻ và nhiệt huyết sống dậy bừng bừng. Cùng nắm tay và kể những câu chuyện Tây Nguyên hùng vĩ với những người nông dân chân chất khiến tôi nhớ quê tôi quá. Hoàng hôn chợt buông, lòng người mang bao kí ức và nỗi nhớ vô ngần. Chúng tôi rời Cầu Đất bên những áng thông dài lững thững.

13015525_1171366636209326_1337918726922109640_n.jpg
Yêu sao những ngày tháng ấy

Tôi chợt nhớ đến bức thư tình chất chứa biết bao hoài niệm của Trịnh Công Sơn “Những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống được”.

tam-dao-8799-1394176092.jpg