Travelling | Mộc Châu 2018 – Challenge your limits

Thách thức giới hạn là điều tôi muốn làm từ lâu nhưng còn quá chần chừ.

Đã bao giờ bạn nghĩ rằng việc khó thế này mình không thể làm được đâu nhưng sự thật lại là bạn có thể làm được?. Bạn không làm được đó là vì bạn chưa muốn làm hoặc bạn sợ phải làm, phải đối diện với thất bại mà thôi.

Cái giá của việc không làm gì cả thường cao hơn so với nỗi sợ hãi của chúng ta. Chúng ta sợ những tình huống xấu nhất xảy ra khi chúng ta đi ra ngoài vùng an toàn của mình, nhưng nếu chúng ta không làm gì cả, phần trăm để thành công gần như bằng không. Và khi sự việc hoàn toàn kết thúc, cơ hội hoàn toàn xứng đáng với rủi ro chúng ta đối mặt. Có một thuật ngữ tên là vô vi nghĩa là không làm gì cả, để cho mọi thứ tự nhiên. Như vậy lúc nào chúng ta cũng cảm thấy bình an và thanh thản. Nhưng đối với những chuyến đi, chúng ta nên hành động và vận động thật nhiều thì mới có thể thử thách được giới hạn của bản thân.

Thực ra tôi luôn sống trong vùng an toàn. Tôi đi leo fansipan và tôi tự nhủ rằng mình sẽ không bao giờ leo núi nữa vì quá sợ độ cao và sự mỏi mệt khi leo dốc. Tôi không dám đi xe máy và sau khi bị ngã xe tôi lại thấy sợ khi đi xe máy. Tôi sợ bóng tối và không thể chợp mắt nếu xung quanh không có ánh đèn sáng. Tôi làm mọi thứ trong cảm giác chắc chắn và sợ phải đối diện với những gì bất định.

Tôi cứ sợ mãi và muốn kiểm soát mọi thứ như thế cho đến khi tôi mệt mỏi dã dời. Tôi tự nói với bản thân mình, thôi đủ rồi, đã đến lúc phải đối diện với nỗi sợ. Tôi luôn luôn nghĩ đến điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra nếu mình dám thử. Sau đó lại nghĩ đến điều tốt nhất xảy ra. Nhưng ngay lập tức lại sợ mình ảo tưởng nếu điều đó không xảy ra theo ý muốn của mình thì sao.

Có câu nói thế này: “When God pushes you to the edge of difficulty. Trust him fully because two things can happen: Either He will catch you when you fall, or He will teach you how to fly”. Hãy chiến thắng nỗi sợ hãi và bước ra khỏi vùng an toàn.

29132977_1863925146953468_1714243200382639182_n.jpg
When God pushes you to the edge of difficulty. Trust him fully because two things can happen: Either He will catch you when you fall, or He will teach you how to fly”. 

Tôi đã thầm nhủ như vậy trong suốt con đường đi Mộc Châu. Với tâm thế lên đường với trái tim trần trụi nhưng cũng không khỏi hốt hoảng với con đường bùn lầy, dốc thẳng đứng đi Pha Luông và có tâm lí muốn bỏ cuộc.

Và thử thách đầu tiên đã đến. Đó chính là con đường đất sỏi đúng kiểu đường trâu đi men vào dãy Pha Luông. Điều kì lạ là việc leo Pha Luông không khiếp đảm bằng việc vượt khoảng 10km đường đất để đến đồn biên phòng chuẩn bị leo. Đường đất rất nhiều bùn lầy, sỏi đá, dốc thẳng đứng chỉ phù hợp cho trâu đi. Khi sương mù hoặc mưa xuống con đường trơn trượt vô cùng nguy hiểm. Tôi chưa từng đi vào con đường khó như thế này bao giờ. Chỉ cần một phút mất tập trung và lơ là là có thể bay xuống vực bất cứ lúc nào. Chắc cho tôi lái thì cả đời tôi cũng chẳng dám lái ở con đường này, chỉ ngồi đằng sau tôi cũng thấy khiếp đảm. Có câu nói rằng “difficult roads often lead to beautiful destination”. Giả sử một ngày nào đó con đường này được trải nhựa thì cái cảm giác chinh phúc nó sẽ chẳng có gì thú vị như bây giờ. Tôi dám đảm bảo rằng bạn nào đã thử lái xe qua con đường này thì chẳng có địa hình nào có thể làm bạn ngán.

28276951_1846128308733152_7127915397685597580_n
Con đường đất hiểm trở và trơn trượt

Thực sự chuyến đi Mộc Châu này thách thức giới hạn vì tôi dám làm đối diện hai điều tôi sợ nhất là sợ độ cao và sợ lạnh. Và không có cách nào vượt qua nỗi sợ hãi bằng việc đối diện với nó, giải quyết nó và tiêu diệt nó. Nghĩ lại đã không biết bao nhiêu lần tôi thấy mình yếu đuối và yếu kém như thế nào khi liên tục thấy mệt và đau dã dời khi leo núi nhưng điều quan trọng là cuối cùng tôi cũng đã làm được điều mà mình nghĩ rằng mình không làm được và cũng không muốn làm.

Trong suốt quãng đường leo núi tôi thường bị bỏ lại phía sau do sức khỏe yếu và đi quá chậm. Nhìn nhận lại thì tự thấy mình phải rèn luyện sức khỏe nhiều hơn nữa để không bị bỏ lại phía sau. Nhưng len lỏi đâu đó cũng cảm thấy rất vui và an tâm vì dù có thế nào vẫn luôn có người chờ mình ở phía trước, giúp mình đi qua những đoạn lắt léo khó đi. Hơn thế, đi với những người đi nhanh sẽ khuyến khích và đẩy tốc độ của mình lên, giúp mình bắt buộc phải bứt phá và vượt giới hạn của bản thân. Thay vì kêu la và suy nghĩ mình không thể làm được thì cứ im lặng, hít thở thật sâu, bước đi chầm chậm và chắc chắn. Thời tiết Mộc Châu hôm đó quá đẹp cho một chuyến trekking. Buổi sáng hơi lạnh nhưng tầm 10 giờ thì nắng lên và nắng gắt cho đến tận cuối chiều. Cái nắng trên cao nguyên khiến người ta chỉ muốn đắm mình trong đó mãi mãi. Điều tôi nhớ suốt chuyến đi là anh dẫn đường và bạn tôi luôn nói rằng: “Cố lên một chút nữa, cố lên một chút nữa nào”. Câu nói này khiến tôi cứ cố, cố đi một chút nữa, không nghỉ nhiều để theo kịp mọi người. Đúng vậy, mình chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi là mình sẽ đi được đến đích. Cùng với sự động viên, sự chờ đợi còn là những sự giúp đỡ khi đi qua những con đường hiểm trở. Trong cuộc sống vốn bận rộn và đầy hoài nghi này, có lẽ ít khi tìm được những người tử tế và hiểu chuyện.

Sau chuyến đi tôi đã rút ra được “relationship goals” cho mình và tôi tin chắc vào điều đó. Tôi thích ở cùng với những người tôi thích nói chuyện cùng, những người tử tế và thương tôi, những người cho tôi cảm giác được là chính mình,những người có chung giá trị sống, suy nghĩ tích cực và luôn thúc đẩy và là động lực để tôi cố gắng.

Việc leo núi này cũng khiến cho tôi suy nghĩ và liên tưởng đến việc bỏ lại phía sau ở một lĩnh vực khác ngoài leo núi, đó là lập gia đình. Trong khi bạn bè tôi đã có nơi chốn lập gia đình gần hết, thậm chí còn có hai con thì tôi vẫn lêu lổng tìm chỗ đi chơi. So với những người đã đạt được đến cái mốc của việc ổn định thì người như tôi là bị chậm. Có bạn còn có nhà, có xe, có chồng, có con đề huề mà không biết đến bao giờ tôi mới đuổi kịp với cái tốc độ rùa bò như thế này. Những lời giục giã lấy chồng như tiếng trống liên thanh nhan nhản quanh tai tôi mỗi ngày đến mức bố mẹ tôi chán không buồn nói và bảo tôi thôi mày cứ ở với bố mẹ cũng được. Nếu xét về mặt xã hội tôi lại một lần nữa là người bị bỏ lại phía sau. Đã có lúc tôi thấy rất vội vã và muốn nhanh chóng ổn định để khỏi bị nói quá nhiều. Nhưng nghĩ lại đó chính là sai lầm vì với người không phù hợp thì thời điểm nào cũng là sai. Có lẽ sẽ mất thời gian để tìm được người chung giá trị sống với mình và chính tôi cũng không biết thời điểm đó là bao giờ. Nhưng có lẽ rằng nó sẽ xứng đáng với sự chờ đợi của mình.

28166497_1847139371965379_2881420100895361425_n
Cây cô đơn. Con người nhiều khi cũng cô đơn nhưng đấy chẳng qua chỉ là một cảm giác thoáng qua theo mây gió bay

Tận hưởng quá trình. Thay vì chỉ chăm chăm vào kết quả cuối cùng mà không biết trải nghiệm, tận hưởng suốt cả quá trình đó thì bạn sẽ không nhìn thấy được những niềm vui, bài học quý giá mà mình từng trải qua. Cũng giống như việc leo núi, khi ta đi nhanh thì ta sẽ nhanh đến đích, nhưng khi ta đi chậm và chịu dừng lại để nghỉ ngơi, nghe ngóng, ta sẽ thấy được nhiều điều kì diệu của thiên nhiên và có cơ hội nói chuyện với người bản địa. Sẽ thấy những gốc đào rừng già đang trổ hoa, giẵm lên lá phong rơi đỏ cả một góc rừng, dòng suối trong vắt chảy róc rách dưới những tán trúc tạo thành vòm, cánh đồng hoa cải trắng phau trải dài cả một góc trời. Sẽ có thời gian vừa đi vừa trò chuyện với người bản địa về những loại cây thuốc rừng, thú hoang dã và tập tục của bà con ở đây.

28378038_1846747348671248_6346786972527650931_n
Cây đào rừng nở hoa bên hàng rào tre

Lên đường với trái tim trần trụi và không hi vọng sẽ khiến ta hạnh phúc thật sự. Mọi giác quan được nuông chiều hết sức trên chuyến đi. Nhìn ngắm đỉnh Pha Luông từ trên cao, ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm mây trắng bay lững lờ. Đứng giữa biên giới thiên nhiên Việt Lào mà lòng xốn xang và thấy mình bé nhỏ quá.

Lúc đầu tôi không dám leo ra mỏm đá vì rất sợ độ cao và gió to cảm giác cuốn bay người. Cứ nghĩ mình mà rơi xuống thung lũng này giờ cái thì chắc không có đường quay về với mẹ. Nhưng đến đây rồi mà không dám đối diện thì chưa chắc có cơ hội lần thứ hai nên tôi lấy hết sức bình sinh để đối diện. Và khi lần đầu ra thì chỉ dám ngồi mom men nhưng đến lần thứ hai thì đã dám thả dáng hơn. Đúng là chẳng có gì đáng sợ cả nếu như mình dám làm lần đầu. Những lần sau đã thành bản năng.

Vậy đó, để thử thách giới hạn không có cách nào khác là dám vượt qua sợ hãi lần đầu. Mọi khó khăn chẳng qua cũng do mình tưởng tượng ra mà thôi.

28168334_1846747302004586_2861370552153926325_n

 

 

 

Advertisements

Travelling | Hạ Long trong tôi là những mảng màu kí ức tuổi thơ bình yên

Trở về từ chuyến đi Vịnh Hạ Long từ tháng tám năm ngoái nhưng đến tận bây giờ, sau sáu tháng tôi mới đặt bút về chuyến đi này của mình và quyết định đây sẽ là bài viết mở bát năm 2018. Khi nghĩ về chuyến đi này, tôi thật sự muốn viết một bài thật đặc biệt và giàu cảm xúc. Vì nơi đây chính là quê hương tôi, nơi đầu tiên mà tôi được đi xa trong cuộc đời mình và cũng là nơi để lại trong tôi nhiều khắc khoải nhất về những giấc mơ của mình.

Chuyến đi lần này tôi đi cùng các anh chị đồng nghiệp trong công ty. Những người tôi vô cùng quý mến và đối xử với tôi rất tốt. Đã 7 năm rồi tôi mới quay lại Hạ Long. Hạ Long trong tôi là những mảng màu kí ức tuổi thơ vô cùng đẹp đẽ và bình yên. Có lẽ vì lẽ đó, Hạ Long đối xử với tôi vô cùng tuyệt vời.

Hôm đó chuyến đi của chúng tôi đúng vào dịp có bão. Do quyết định chuyến đi không muốn hoãn lại và tinh thần ăn chơi bất diệt nên dù có mưa bão chúng tôi vẫn quyết định lên đường. Chiếc xe 15 chỗ đi băng băng trong cơn mưa rào mùa hạ, gió rít phất phần phật vào cửa kính xe với tốc độ nhanh và mạnh khủng khiếp cũng khiến những người trên xe hãi hùng. Thậm chí trên đường còn có những chiếc xe mất lái đâm vào vạch phân cách khiến chị em trên xe cũng hết hồn. Những tưởng rằng chuyến đi này chỉ có ngồi trong phòng khách sạn ngắm mưa nhưng rất may mắn là khi vừa đặt chân đến Hạ Long, mưa tạnh và trời hửng nắng. Một điềm tốt lành cho một chuyến đi chơi vô cùng tuyệt vời và gắn kết.

Tôi được sinh ra ở Quảng Ninh cho đến năm tôi 8 tuổi thì gia đình chuyển lên Hà Nội. Những kí ức về những ngày thơ bé sống ở vùng đất quê chân chất mà bình yên này sẽ mãi mãi không phải nhòa trong tôi. Hồi đó thỉnh thoảng cứ vào dịp hè là tôi được bác dẫn đi đi Bãi Cháy tắm biển, vào Tuần Châu xem nhạc nước, xiếc cá voi và đưa đi chợ hải sản. Chỉ tiếc là có Vịnh Hạ Long mãi vẫn chưa được đi cho tới đợt này mới có dịp bắt tàu ra vịnh. Đó cũng là chuyến đi xa nhà và đi chơi biển đầu tiên trong đời tôi. Lúc đó mọi thứ còn nghèo nàn chứ không như bây giờ nhưng hình ảnh về chuyến đi đó vẫn còn đọng mãi trong tâm trí tôi. Tôi nhớ nhất kỉ niệm mỗi lần đi biển là chỉ thích mang về nhà những vỏ sò trắng phau nhặt ở bờ biển và đi nhảy sóng cùng mấy chị em thân ơi là thân. Cảm giác đứng ở bờ biển rộng lớn mà tôi nhỏ bé quá. Tôi ước ao rằng mình có thể làm được nhiều điều mạnh mẽ khi mình lớn lên.

Lần gần nhất tôi đi Hạ Long là mùa hè năm tôi chuẩn bị thi đại học. Bố mẹ muốn chuẩn bị cho tôi tinh thần tốt nhất để bước vào kì thi đại học nên đưa tôi đi Lễ ở Chùa Yên Tử, Đền Cửa Ông và xuống Tuần Châu chơi. Hồi đó bố tôi còn làm lái xe nên mượn xe cơ quan để đi nên rất thoải mái. Nghĩ lại mới thấy sự yêu thương và lo lắng của bố mẹ dành cho mình mà lúc đó tôi vẫn chưa đủ lớn để cảm nhận hết. Lúc đó trong đầu chỉ có đúng ba từ là đỗ đại học nên vẫn chưa cảm nhận hết được sự tuyệt vời của chuyến đi. Đôi khi vì quá tập trung vào một mục tiêu nào đó mà chúng ta thường bỏ lỡ những điều tuyệt vời lướt qua cuộc đời mình. Trên đường về, tôi hít hà khí hậu dễ chịu của miền biển hòa quyện không khí trong lành của núi non mà ước mong rằng sau này mình rất muốn sống ở đây. Sau chuyến đi nhìn thấy rõ vẻ hùng vĩ của quê hương mình tôi có một ước mơ rằng mình làm điều gì đó để giúp quê hương phát triển. Trong bài viết về ước mơ của mình được 9 điểm văn, tôi đã viết rằng sau này tôi muốn giúp quê hương tôi phát triển du lịch. Tôi đã thực hiện hóa ước mơ của mình bằng ý tưởng về một ứng dụng điện thoại (app) quảng bá và chia sẻ các gánh nặng về du lịch khi đến Việt Nam. Từ những ước mơ nhỏ bé, chúng ta có thể làm được những điều tuyệt vời hơn thế. Mượn ơn sâu nặng của quê hương nhưng chưa đền đáp được luôn khiến cho tôi nặng lòng.

Vậy mà bẵng cái 7 năm mới quay lại. Mọi thứ thay đổi thật chóng vánh đến mức tôi tưởng như bước vào một thế giới khác. Một thế giới tráng lệ và nguy nga. Những khách sạn hiện đại nhiều ánh đèn lấp lánh mọc lên san sát so với vẻ hoang sơ mộc mạc khi xưa. Lúc đầu chúng tôi định book Mường Thanh để tận hưởng kì nghỉ dưỡng đích thực nhưng rất tiếc là Mường Thanh hết phòng, không đủ phòng cho 20 người ở. Sau đó được một anh ở công ty du lịch giới thiệu chúng tôi đến ở khách sạn Song Lộc 4 sao mới xây. Khách sạn rất mới và sạch sẽ, phòng ngủ thoáng, đệm êm và phòng tắm cũng rất cao cấp với sen cây và bồn rửa bằng đá thiên nhiên. Giá phòng cũng rất rẻ chỉ 1tr5 cho phòng hạng standard với đầy đủ tiện nghi.

Một điều rất thích ở Hạ Long là đồ biển ở đây rất ngon và ngọt dù giá có cao hơn so với đồ biển ở miền trung chút đỉnh. Hôm đầu tiên cả đoàn ăn đồ hải sản tẹt ga với mực hấp, tôm hấp, bề bề rang muối, cua hấp, càng cua nướng, cá rán… mà cũng chỉ hết 6 triệu cho 20 người. Quán chúng tôi ăn ở gần khách sạn. Quán rất giản dị, không sang chảnh nhưng đồ ăn rất rẻ, tươi và ngon. Có lẽ cơn khát hải sản đã được giải tỏa nên buổi chiều đi chơi rất năng suất.

20621046_1643555955657056_7418850959750444180_n.jpg

Cả đoàn ra bãi tắm ở Tuần Châu. Tôi chọn bãi tắm này dù mất 20k mỗi người vì nghĩ bãi tắm sẽ sạch hơn Bãi Cháy. Nhưng khi đến có phần hơi thất vọng vì nước đục ngàu, đông người và view bị khuất bởi núi. Nhưng được cái nhà tắm tráng sạch sẽ, rộng và có nước ấm. Nhìn nước biển hơi đục nên tôi cũng không ra tắm mà chỉ thay bikini rồi ra nghịch nước cùng mọi người. Buổi chiều hôm đó không có nắng nên chúng tôi chỉ tắm biển một lúc rồi lên bờ hàn huyên chém gió rồi quay về khạch sạn chuẩn bị cho buổi tối đi quẩy.

20638685_1643555948990390_7083958215660010466_n

Tối xác định là ăn ở nhà hàng Hồng Hạnh 3 – ăn kiểu sang chảnh và lịch sự nên cả đoàn cũng tắm rửa nhanh rồi đến nhà hàng. Nhà hàng rất đẹp, kiến trúc kiểu châu Âu, sơn tường màu trắng với rặng hồng trước sân, xung quanh trăng đèn sáng lóa cả một góc trời. Món ăn ở đây được phục vụ nhanh, lịch sự và ăn rất ngon. Mỗi loại thức ăn lại có một loại nước chấm riêng rất cầu kì và chu đáo. Nếu có lần sau quay lại Hạ Long thì nhất định tôi sẽ quay lại đây. Tôi rất ấn tượng với phong cách phục vụ của nhà hàng và những món ăn ngon miệng được trình bày đẹp mắt ở đây.

20604708_1643560085656643_3555504967000047419_n

Ăn xuống xong thì anh em ra Sun World chơi, chụp ảnh, uống trà sữa và thưởng thức âm nhạc từ bar phát ra ngoài phố xá nhộn nhịp ở đây. Một cảm giác rất trẻ trung và hạnh phúc.

20728313_1643555958990389_1443157685373668765_n.jpg

Sau đó thì đi quẩy karaoke Queen Club giữa đất mỏ với những điệu nhảy và tiếng hát từ anh em ở phố huyện lên. Tầm 12 giờ thì tất cả quay về phòng ngủ chuẩn bị cho chuyến đi chơi ngày hôm sau.

20727877_1643556108990374_4561210318546888061_n.jpg

Khu vui chơi giải trí Sun World tràn ngập những trò chơi mạo hiểm thêm điểm nhấn là công viên nước và cáp treo qua biển. Dường như chỗ nào có Sun World là chỗ đó có cáp treo. Cáp treo chỗ nào cũng thấy, từ đỉnh Fansipan cho tới cáp treo qua biển ở Hạ Long.  Tôi cùng mọi người trong đoàn của mình vào công viên nước chơi và trượt máng thỏa thích. Cảm giác người bay lên theo điệu nước và những cú hích cao rồi trượt thẳng dốc xuống phê không thể tả. Dường như linh hồn của mình bay đến chín tầng mây sau đó lại bị gọi về mặt đất ngay trong tích tắc vì chiếc phao ngay lập tức trượt dốc xuống đỉnh vao vời vợi.

20638046_1643560138989971_128554189990115576_n.jpg

Bữa trưa cả đoàn ăn nhẹ rồi đi đến tranh cãi là có nên đi ra vịnh không. Do kinh nghiệm xương máu từ đợt đi Lý Sơn bị say sóng nên tôi rất sợ đi thuyền ra vịnh dù tôi chưa đi ra vịnh bao giờ. Nhưng với tinh thần thuyết phục và quyết tâm của anh em thì các chị em đã đồng ý đi ra vịnh. Cũng may là ở vịnh Hạ Long sóng không to và thuyền lớn nên không có cảm giác say sóng. Cả đoàn gọi 2 con mực nướng với một bộ bài rồi mua vé lên thuyền ra vịnh. Chiều hôm đó trời nắng chói chang nhưng khi ra vịnh rất mát và dễ chịu. Cảm giác nằm trên thuyền view nhìn ra vịnh thiu thiu giấc ngủ trưa xua tan hết mọi mệt mỏi và căng thẳng. Đến khi dậy nhâm nhi chút mực một nắng nướng và ít bia vô cùng dễ chịu. Sau đó thuyền dừng lại ở Động Thiên Cung cho cả đoàn vào vãn cảnh. View chụp ngược sáng ở đây rất đẹp vì bắt được cả vịnh Hạ Long trong cả một bức ảnh. Khi vào động cảm giác nóng và hơi khó thở do có nhiều người. Nhưng trong hang khung cảnh thiên nhiên kì vĩ và nên thơ. Sau đó thuyền vòng quanh vịnh một vòng rồi trở lại đất liền và kết thúc chuyến đi.

20637809_1643555942323724_3135200726675994577_n

Có câu nói rằng không quan trọng mình đi đâu mà quan trọng là mình đi với ai quả không sai. Trong cơn mưa bão mà cả đoàn vẫn hăng sai tinh thần ăn chơi và không trách mắng người lên chương trình không tìm hiểu thời tiết kĩ giúp tôi hiểu rằng tôi đang ở đúng nơi thuộc về mình và những người bạn đồng hành với tôi thật biết điều và biết nghĩ cho người khác. Mảnh đất Hạ Long 7 năm mới gặp lại nhưng sự đối đãi tử tế của vùng đất thiêng này với đứa con đất mỏ như tôi không bao giờ nhạt nhòa theo thời gian. Yêu sao vùng đất và những con người cùng tôi đến đây.

8/2017

The book lovers

Travelling | Seoul 2017 – 10 days of happiness

“Ăn, cầu nguyện và yêu” truyền cảm hứng mãnh liệt trong tôi về khao khát đi tìm hạnh phúc đích thực, giá trị sống cốt lõi và mạc khải của bản thân. Cuốn sách chạm tới tận những ngóc ngách trong sâu thẳm tôi về định hướng và trải nghiệm cuộc sống đến đỗi đã dấy lên trong tôi một giấc mơ sống hết mình ở ba thành phố như tác giả Elizabeth Gilbert (Liz). Con đường kiếm tìm tự do và hạnh phúc của Liz trải dài qua 3 lãnh thổ văn hóa độc đáo, mà cô đặt tên cho từng chặng: Ăn (Italy), Cầu Nguyện (India) và Yêu (Bali, Indonesia).

Ở Italy là sự buông thả các giác quan và cảm nhận trong những biểu hiện đời sống bình dị: các món ăn ngon lành, khác lạ, phong vị thụ hưởng – “cái đẹp của không làm gì cả”, ý nghĩa tốt lành của chính bản thân tồn tại hay cảm giác ngọt ngào từ tiếng Italy, thứ tiếng của Danté… Là hành trình tâm linh trong Ashram của các sư phụ mà cô hằng ngưỡng mộ tại Ấn Độ để tìm lại cảm giác về bản thân và từng bước thực hành để quên đi cái bản ngã nhỏ hẹp, bước vào trạng thái tĩnh tại thuần khiết của tâm linh, để rồi cô có thể tha thứ và được tha thứ cho những đau khổ trên cõi đời này, bao gồm cả bi kịch ly hôn vừa xảy ra của riêng cô. Ở Bali, Liz tìm lại một sống cân bằng, tràn đầy yêu thương, tĩnh tại, tràn ngập hạnh phúc từ những người khôn ngoan và cô đã tìm thấy tình yêu của đời mình, buông lỏng cảnh giới sợ tổn thương và chấp nhận rằng tổn thương là một phần của tình yêu.

Tôi chỉ ước một lần trong đời được thoải mái với những cảm giác của chính mình, nuông chiều và cho phép đi đến giới hạn mãnh liệt của những cảm giác, niềm vui thích… để chiến thắng nỗi cô đơn và những tổn thương trong cõi lòng sầu thẳm. Một lần trong đời được tự do, thoát khỏi quy phạm đầy tính thực dụng, như tiền bạc hay gia đình hạnh phúc… mà xã hội áp đặt lên mình. Và tôi đã tìm kiếm thấy thế giới “Ăn, cầu nguyện và yêu” của mình tại Seoul.

Korea 2

1. Ăn: Eat Seoul up

Người Hàn Quốc thật sự ăn rất nhiều. Đấy là lí do tại sao họ có nhiều năng lượng để làm việc đến vậy. Câu nói trước bữa ăn của người Hàn là ăn nhiều vào nhé chứ không phải chúc ngon miêng. Do bị ảnh hưởng của chiến tranh, cách đây 60 năm người Hàn Quốc rất nghèo và không có gì để ăn, nên họ luôn mang muốn con cháu mình được ăn nhiều và no đủ. Ngoài các bữa ăn chính, tôi cũng được cho ăn rất nhiều kem, hoa quả, bánh kẹo, uống cafe trong các bữa ăn phụ. Chuyến đi Hàn Quốc của tôi giống như một tour ẩm thực vậy. Tôi được nếm thử hầu hết các món ăn nổi tiếng của Hàn Quốc như gà tần sâm, thịt nướng, canh xương bò, mỳ đen chachangmyeon, cơm trộn bibimbap, tobokki, manduk-guk, kimbap, canh đậu tương, kimchi, gà rán, bingsu… Chưa bao giờ vị giác của tôi được đối xử tử tế đến thế. Cảm giác như mọi thứ tốt đẹp nhất trên thế giới này đều tìm thấy ở đây. Cảm giác đi đến tận cùng sự ham muốn ăn uống của mình cũng thật thú vị.

Korea 9

Korea 8

Korea 7

2. Cầu nguyện

Người Hàn rất mộ đạo và tôi được hiểu, lắng nghe, trải qua hết những điều đó trong thời gian ở đây.

Mỗi buổi sáng chúng tôi thức dậy sớm, đọc sách, hát và tĩnh nguyện buổi sáng. Tôi có nhiều thời gian hơn để nhìn sâu vào bên trong mình thay vì vội vã đi làm ngay sau khi thức dậy như những ở nhà. Tôi nhìn thấy tận đáy lòng mình là những tổn thương mà khi chỉ nghĩ đến thôi cũng ứa nước mắt. Tôi biết rằng mình cần được chữa lành những ẩn ức và mòn mỏi thành căn bệnh thâm căn cố đế trong cõi lòng của mình.

Tôi khóc rất nhiều khi cầu nguyện vì tôi biết rằng Chúa đang ở bên tôi, Chúa chạm đến nơi sâu thẳm của đáy lòng tôi, Chúa biết tôi mệt mỏi và muốn gục gã như thế nào. Nước mắt tôi chảy không ngừng vì tôi biết rằng Chúa yêu thương tôi như thế nào và Chúa sắm sẵn kế hoạch tốt đẹp nhất trong cuộc đời tôi. Những khổ đau bây giờ tôi phải chịu chỉ là cú hích khiến tôi thay đổi, đến gần hơn với Chúa và để tôi bước trên con đường đi tìm kiếm bản ngã và mặc khải của mình.

“I gonna live like tomorrow doesn’t exist”. Hãy sống như thể hôm nay là ngày cuối cùng, hãy sống như thể ngày mai không hề tồn tại. Cuộc hành trình tìm kiếm Chúa trong tôi mới chỉ bắt đầu. Tôi cầu nguyện Chúa chúc phước trên cuộc đời tôi và ban cho tôi ân điển để tôi có thể tận hiến trong cuộc đời mình, sống một cuộc sống có ích và đẹp ý Chúa. Rồi tôi gặp câu thơ bên dưới, được khắc trên một phiến đá của đảo Nami, tôi như bừng tỉnh vì cuộc tìm kiếm Chúa của tôi được mô tả sắc nét hơn bao giờ hết qua những câu thơ này:

“I pass through the sunlight and the fog
Through the mountains which embrace the valleys
Through you
Through myself, I pass
Through whatever presents human to see
I reach to a piece of green jewel
To you, which the river embraced it
I reach to you
Thanks Lord for your Grace”

Korea 5

3. Yêu: Tìm kiếm & cầu nguyện tình yêu của cuộc đời bạn ở Namsan Tower

Trong ánh hoàng hồn chiều tà trên đỉnh Namsan – Nơi mệnh danh thiên đường của những đôi yêu nhau, hiện lên đầy đẹp đẽ và lãng mạn trong những thước phim Hàn, chúng tôi cùng cầu nguyện về tình yêu của cuộc đời mình xuất hiện sau khi vừa đi qua những tổn thương không thể tưởng tượng nổi của một mối tình tan vỡ. Có lẽ ngay từ khi bắt đầu đã là một sự lựa chọn sai lầm như những cám dỗ và bản ngã không thể chiến thắng nổi mối thâm tình và sự đồng cảm dành cho nhau.

Tôi dần chấp nhận rằng chúng tôi không cùng giá trị sống khi sự chung thủy và trung thực luôn muốn được đặt lên hàng đầu. Tôi dần chấp nhận rằng chúng tôi thực ra không có được sợi dây gắn kết và cái đích của một cuộc tình để tiếp tục rồi khiến cả hai dần xa rời và lạc mất nhau giữa dòng đời tấp nập và chóng vánh này. Tôi cũng hiểu rằng những nố lực của mình rồi cũng trở nên vô nghĩa khi trái tim đối phương đã hướng về một hướng khác và những gì ở lại chỉ là trách nhiệm để rồi câu nói buông tay nhau cũng phải nói ra vào một buổi chiều tà trong những ngày buồn nhất của cuộc đời.

Tôi vẫn kiếm tìm tình yêu của cuộc đời mình – the one dành cho tôi, người mà tôi có thể yêu tâm tin cậy và trao những điều tốt đẹp nhất. Không phải nguyên tắc gì cao xa nhưng đúng thời điểm và chung giá trị sống vẫn là những thứ tôi muốn giữ gìn. Dù có đi qua bao nhiêu ngày mưa bão nước của cuộc đời thì cái gật đầu chóng vánh cũng chẳng bao giờ mang ta đến cõi hạnh phúc cực lạc. Đúng thời điểm rồi người đó sẽ đến, đúng thời điểm rồi mọi thứ cũng trở nên tốt đẹp hơn. Đi đến tận cùng của tuyệt vọng và mệt mỏi cùng cực, hi vọng sẽ xuất hiện.

Korea 13

4. Hoàn thành 1 điều trong bucket list: Đến nơi xuất hiện trên phim

Ngoài Seoul, mình còn được đi đảo Nami và biển Gyeongpo nữa. Đây là lần đầu tiên mình được đến nơi đã từng quay bộ phim “Bản tình ca mùa đông”. Nơi đây thật sự rất lãng mạn, tràn ngập trong cây cỏ, hoa lá và gió thổi em dịu bay hết mọi mệt mỏi muộn phiền.

Korea 1

5. Luôn bên cạnh những người lạc quan và yêu đời

Korea 12

6. Trải nghiệm cảm giác của một sinh viên Hàn Quốc khi dạo bước và ăn trưa ở trường đại học Yonsei

Trường đại học Yonsei nằm trong top 3 trường đại học của Hàn Quốc và được thành lập bởi giáo sĩ Underwood khi đến Hàn Quốc truyền đạo vào thế kỉ 20. Ngôi trường đẹp một cách lãng mạn với rất nhiều cây cối và kiến trúc theo lối phương Tây. Được học tập và trải nghiệm môi trường ở đây thật là một điều tuyệt vời quá sức tưởng tượng.

Korea 6

7. Nếm finest bingsu và coffee tại Samcheong-dong

“Nếu bạn mơ ước trở thành một chủ tiệm cà phê bánh độc đáo hoặc đang tìm kiếm một địa điểm hẹn hò lãng mạn như các cặp đôi Hàn Quốc, hay bạn là một nghệ sĩ trên đường khám phá các nguồn cảm hứng mới thì Samcheongdong đang đợi bạn… Vào mùa thu, hai hàng rẻ quạt rụng  lá vàng ngập lối nhỏ, tạo thành một bức tranh đẹp không lời nào tả xiết…”

Korea 10

8. Một ngày làm Quý tộc của Gyeongbok-gung

“Khi mùa xuân sang, cả trời rợp hoa anh đào bay trong gió, đậu lên mái tóc tết của các thiếu nữ mặc hanbok, bạn sẽ cảm nhận được một không khí cổ kính đầy thơ mộng. Nhìn những tán anh đào rủ trên mặt hồ trong cung, hiếm có người nào không xiêu lòng được… Đón từng ánh bình minh và từng hạt tuyết đầu mùa, cứ như đắm mình trong vẻ đẹp Hàn cổ thời Joseon vậy”

Korea 3

9. Đối xử tốt với bản thân vì bạn xứng đáng với những điều tốt đẹp

Những buổi chiều mua sắm quần áo và mỹ phẩm ngập tay ở Myeong-dong, Insa-dong, Time Square, Podo mall… là những buổi chiều hạnh phúc nhất trong cuộc đời của tôi.

Tôi cảm giác từng tế bào trong cơ thể mình sống dậy, cái hạnh phúc và thỏa mãn của việc đối xử tử tế với bản thân mình, cho nó mặc và dùng những thứ đẹp đẽ nhất thật mãn nguyện. Đừng chờ đợi ai đối xử tốt với mình mà hãy yêu thương nó trước tiên vì bạn luôn xứng đáng với những điều đẹp đẽ.

Korea 11
“Shopping Queen ở Myeongdong”

Trong cảm quan của mình, Seoul giống như một nơi chúng ta đến trị liệu, hàn gắn và làm mới lại cho những tâm hồn từng bị tổn thương và đau khổ vậy. Những cảnh đẹp đến nao lòng, những phố mua sắm quần áo mỹ phẩm cực kì rẻ, những món ăn bổ dưỡng đầy đặn, những con người nhiệt tình, nồng hậu… thật sự là những liều thuốc vô cùng tốt để chữa lành đi hết những vết thương lòng.

Câu khẩu hiệu trong văn hóa du lịch Hàn Quốc năm nay là “I Seoul You”. Trong chữ Seoul bỏ chữ e đi sẽ trở thành chữ Soul do vậy câu này còn có nghĩa là “I Soul You” – Anh Soul Em – Anh nhìn thấy, cảm nhận tâm hồn của Em. Và tôi đã thực sự thấu cảm hết những gì đẹp đẽ nhất của vùng đất này.

Travelling | Maldives Việt Nam – Lý Sơn 2017

Có lẽ có những chuyến đi để trải nghiệm, để lớn và để trường thành. Có những chuyến đi bỏ tiền ra để hưởng thụ, nhưng cũng có những chuyến đi bỏ tiền ra để khổ, để vượt qua mọi nghịch cảnh. Lý Sơn 2017 là một chuyến đi tôi khó có thể quên.

Lần này tôi sẽ không kể nhiều về vẻ đẹp mê đắm trong suốt của vùng biển Lý Sơn; của những địa điểm checkin sống ảo đẹp đến mê mẩn, mà về những con người và sóng gió mà chúng tôi cùng trải qua trong chuyến đi này.

Có câu nói rằng muốn đi nhanh thì đi một mình, còn muốn đi xa thì hãy đi cùng nhau. Tôi không biết tình bạn của chúng tôi bắt đầu từ bao giờ nhưng tôi biết rằng sự khăng khít của chúng tôi ngày một tăng.

Travelling | SaPa – Một trời thương nhớ

Life is short

Take the trip

Buy the shoes

Eat the cake

Tôi đã đến Sapa ba lần, mỗi lần là mỗi trải nghiệm khác nhau. Lần đầu là đi field trip cùng lớp đại học, lần thứ hai chinh phục đỉnh Fansipan và lần gần nhất là đi du lịch kiểu sang chảnh hưởng thụ cùng hội bạn thân.

LẦN ĐẦU – CHẠM VÀO SAPA

Chuyến đi đầu do đi fieldtrip với lớp đại học nên không có quá nhiều trải nghiệm để. Những kí ức chỉ sót lại những mảnh màu về những người bạn nước ngoài đi cùng, khí hậu trong lành của Sapa và đêm dạ hội đốt lửa ca hát nhảy múa bừng bừng nhiệt huyết.

528367_586769881335674_1879422447_n.jpg

LẦN HAI – CHINH PHỤC ĐỈNH FANSIPAN

Chuyến đi thứ hai với mục đích chinh phục đỉnh fansipan – một trong 101 bucket list của tôi. Đây được coi là một chuyến đi vô cùng liều. Liều khi mà không có sự chuẩn bị sức khỏe và phong độ tốt nhất, người ốm dề ốm dệt nhưng vẫn cố lăn lết để đi. Tôi đi leo fansipan ngay sau khi trở về từ chuyến đi Tây Nguyên 10 ngày. Thế nhưng chuyến đi Sapa này cực kì thú vị, đáng mong, đáng nhớ và đáng để thử thách theo đúng nghĩa đen và nghĩa bóng.

13000309_1172399939439329_4854874987175770530_n.jpg
Sapa – Thị trấn mờ sương

Tối  thứ 6 cả đoàn gồm chính người (bốn nam, năm nữ) chờ xe lên Sapa, bị Camel Travel delay đến hơn tiếng, đợi dài cổ mới được lên xe ngủ. Cảm giác chờ đợi vô cùng mệt mỏi và nhức ngối. Cuối cùng xe cũng đến và lên đường. Đến tầm 5h sáng thì đến Sapa, xuống xe hít hà không khí buổi sớm mai đầy trong lành và dễ chịu.

Cả đoàn di chuyển về chỗ tập kết để lấy đồ và chuẩn bị hành trang cho chuyến trekking đầy hãi hùng. Ai cũng hừng hực hăng say muốn leo núi ngay nhưng phải đợi tới tầm 10h sáng các anh kiểm lâm trông vô cùng đẹp trai và phong độ mới gọi tên từng người vào rừng đi theo đoàn anh Số. Cái nắng Sapa ngày hôm đấy khiến cho người ta chỉ muốn mắc võng ngủ một giấc thật sâu giữa những tán lá cây rừng xào xạc tiếng gió thổi. Lúc đầu nhìn xa rừng Hoàng Liên như những đồi trọc trống trơn, nhưng đi vào trong mới thấy những tán lá cây rừng, xuyên qua những hạt nắng của buổi trưa hè hòa với tiếng ve kêu râm ran nhè nhẹ thật yên bình.
12974304_1173077376038252_2548589865484303514_n.jpg
Cứ tưởng đường đi sẽ khó mà đúng là khó không tưởng. Những đoạn bằng phẳng không nói làm gì, nhưng những đoạn dốc đá thì như thử thách lòng người. Đúng là không có gì khó bằng leo dốc, người mệt, khó thở, mất sức kinh khủng. Cộng với mang theo cái balo tầm 3 – 4 cân nữa, chặng đường sẽ vô cùng khắc nghiệt giữa cái nắng hè quay quắt. Đã có những chiến sĩ lay lắt bên đường tưởng sẽ phải từ bỏ. Nhưng nhờ chuẩn bị đầy đủ nước uống, socola, bánh ngọt, lương khô, kẹo trái cây… mà đã sống sót trở về với mẹ. Ở chặng 1, mọi chuyện dường như đã quá dễ dàng với những đứa coi trời bằng vung. Chặng 2 thì tất cả mới biết tay nhau.

Đến tầm 2h trưa cả nhà cũng đã đến điểm tập kết 2,200m, thưởng thức bữa trưa gồm xôi đỗ, trứng luộc, cơm nắm muối vừng… vì mệt quá nên ăn gì cũng ngon, sau đó đánh một giấc mơ trưa đến tầm 2h lại lên đường hành xác tiếp.

12998628_1173089352703721_6174670609507456281_n.jpg

Trên đường đi có rất nhiều cảnh đẹp đến xao xuyến lòng người khiến người ta chỉ ước có một ngôi nhà gỗ bên con suối nhỏ trong rừng cây này thôi. Mùa này suối nước cạn nên trông cánh rừng hơi thiếu sức sống. Bù lại là những nhành hoa sim tím, những cành đỗ quyên vàng, hồng, đỏ rực khắp một vùng núi rừng. Đâu đó có tiếng chim hót ngân nga gọi tổ. Những khóm trúc vây quanh lối đi tạo nên những bóng mát dễ chịu và thơ mộng. Được nhìn ngắm mặt trời lúc xuống núi, những đám mây xanh trong vắt bay lượn tung tăng tự do, cảm thấy mình hay suy nghĩ quá phức tạp mà không bao giờ chịu dừng lại và tận hưởng mọi thứ đẹp đẽ trên đời.

17424792_1481505151862138_7435416365490923648_n.jpg

Chặng 2 đường vô cùng khó đi và mất sức đến nỗi các bạn phải lôi kéo động viên mãi. Đồng hành cùng với một cô gái vô cùng dễ chịu và mạnh mẽ trên chặng này khiến mình càng thấm câu “muốn đi nhanh thì đi một mình, nếu muốn đi xa thì đi cùng nhau”. Mình sẽ không đi xa được đến thế nếu không nhờ sự giúp đỡ của Thảo. Trời ơi nhất là lúc Thảo đề nghị đeo balo hộ mình trên đoạn dốc cao chót vót, thật sự mình vô cùng cảm động. Kiểu lúc đó sắp chết tới nơi thì gặp chiếu manh và cuối cùng khi nhìn thấy mái nhà xanh của lều trại như nhìn thấy tia sáng sau những ngày đằng đẵng mưa rầm mưa rì, hạnh phúc khôn tưởng. Giống như khi nhìn thấy cơn mưa đầu tiên của mùa hạ trong chuyến đi Buôn Ma Thuột. Đến đây thì trời bắt đầu tối và lạnh, nếu không mang áo khoác vào lúc nào, tay chân và người sẽ run lên, người lạnh toát, ho chảy cả nước mắt. May gặp bạn Nam cho mượn áo với chị Hương cho ôm ấp để gặp được bạn Tâm 92 lấy áo nên sớm thoát nạn.

17457357_1481505165195470_4794325836491539266_n.jpg

Điểm tập kết này ở 2800m trên mực nước biển. Không khí càng về tối càng lạnh, nước thì lạnh buốt như băng. Thế mà ở chốn này vẫn có 1 gia đình mèo sinh sống dưới trời lạnh giá như vậy. Cảm thấy thương các em ấy, đúng là mèo rừng có khác, chả bù cho mèo nhà mình. Đã kịp ngả lưng ngủ quên trời đất trước khi ăn tối. Ăn tối quây quần bên 9 người bạn, xong có táo Trung quốc tráng miệng. Mỗi người được phát túi ngủ, và được nhắc là 2h30 sáng hôm sau phải dậy leo tiếp. Ngủ không được sâu khi giữa đêm có tiếng trò chuyện, nhớ tới đám mèo đang ngủ ngoài kia, sợ có rắn bò lên khi chỗ ngủ có khe hở, thương mấy bạn phải xuống đất nằm nhưng vẫn kịp dậy lúc 2h30 sáng do nếu không dậy thì cả nhà bỏ quên ở đó đi mất. Bữa sáng ăn mỳ tôm với trứng và xúc xích + miếng dán nhiệt là đủ cho cả nhà lên đường đi chinh chiến tiếp.

Có lẽ đi từ trời tối có cái hay có nó vì không nhìn thấy vực sâu nên đỡ sợ hơn. Cả đoạn đường đi mò mẫm dặt dẹo theo bước chân người đi trước. May có chị Hương kéo lên và cứu vớt linh hồn sắp tắt lịm vì sợ trời tối và sợ ma. Hay nhất là để lên được độ cao 3.143m người ta phải đi xuống độ cao 2.700m từ độ cao 2.800m sau đó mới lên được. Đấy, người ta đã chứng mình rồi, để lên được cao vút thì kiểu gì cũng phải chạm đáy. Nên có những lúc tuyệt vọng, khổ sở, đâu đớn thì đừng kêu ca mà cứ trải nghiệm đi. Trải nghiệm cảm giác bước từ trên cao xuống thấp, trượt trên những tảng đá trơn cao chót vót là thế nào, cực kì yomost. May đến lúc sắp chạm đáy tự dưng ở đâu gặp lại hai bạn Nhâm, Nam. Lúc này hai chị em vui như bắt được vàng, có vàng cũng không vui bằng vì giờ đã có người nhờ vả giữa trời rét căm căm và tối om om. Ôi cái đoạn cực nhất là lúc lên đến 2.900m, không khí bắt đầu loãng đến không thở nổi, chỉ muốn đứng thẳng lên để hít hà đầy phổi mà suýt bị gió thổi xuống vực. Lúc này, nhờ ơn bạn Nam cầm hộ ba lô và bạn Nhâm lôi kéo lên mới lên được tới đỉnh. Thật tạ ơn các bạn.

Cuối cùng cái giờ khắc liêng thiêng ấy cũng đến khi leo hết 300 bậc thang và nhìn thấy cái đỉnh Fansipan, niềm hạnh phúc không tài nào tả xiết. Cả đoàn chụp ảnh, checkin ăn mừng các kiểu con đà điểu xong tạm biệt để xuống cáp treo đi xuống vì trời lúc này vô cùng lạnh và người vô cùng mệt. Cảm giác uống cafe trên đỉnh fansipan cũng rất tuyệt, chỉ tiếc cafe ở đây quá tệ, không có vị đậm đặc nguyên chất như trong Tây Nguyên.

20 phút ngồi trên cáp treo mà tốn hết 600k, mỗi giây phút đi qua cố gắng ngắm nhìn núi rừng hùng vĩ, cảnh đẹp bao quát không thể thấy được khi leo núi. Xuống đến nơi Ga Sapa, ở đây có một ngôi chùa rất đẹp mà quên mất tên, mình đã cầu mong một điều có thể không thành hiện thực.

Câu chuyện chưa dừng lại ở đó khi chiều hôm đó 2 bạn nam quyết định ở nhà nấu cơm còn 3 đứa con gái + 1 phượt thủ chân dài quyết định vào Tả Phìn chơi hái dâu tây. Dâu tây chẳng thấy đâu chỉ biết đường vào bản quanh co, ngoằn ngòe mới những con dốc thẳng đứng và những đoạn ổ gà sóc đến tận óc. Nhất là lúc gặp cảnh bắt vợ với tiếng sét đánh ngang tai mà hết hồn tưởng không về nhà được với mẹ. May sao dường như “anh Hoàng” đã phái chiếc taxi xuống cho bọn em đi theo nên mới về được tới nhà thưởng thức bữa lẩu thịnh soạn ở nhà bạn Ánh. Về đến nhà mà hết hồn vì độ liều của mình.

13012819_1173858889293434_159837900725388317_n.jpg

Để mình kể các bạn nghe HÀNH TRÌNH “VỠ MẬT” Ở BẢN TẢ PHÌN của chúng mình.

Hôm đó bốn bạn trẻ (Giang, Bé, Trọng, Hương) chúng mình lên kế hoạch đi bản Tả Phìn – Sapa để xem vườn dâu tây. Thế nhưng đã gặp phải những chuyện không thể tưởng tượng nổi trên đường.

Đầu tiên là bạn Bé phát hiện ra bạn ý quên ví ở chỗ thuê xe. Thế là bạn Giang hăm hơe chở bạn Bé về lấy xong giữa đường gặp các chú công an và thế là các bạn đi toi vì đi ngược chiều. Chuyện chẳng có gì để nói nếu như anh công an không xin số của bạn Giang để đi tìm ví hộ bạn Bé và anh ý còn gọi điện hỏi tìm được ví chưa em. Không hiểu đây là tình huống gì nữa.

Vì tiếc rẻ số tiền bị mất oan, các bạn trẻ quyết định vẫn vào Tả Phìn hái dâu tây.

Giữa đường vào bản bạn Giang đang đèo bạn Bé thì thấy không ổn vì đường thì dốc nhiều nhưng phanh không ăn. Bạn Trọng quyết định vặn dây phanh vào chặt cho các bạn đi. Thực chất thì nó mang tính chất an ủi tinh thần vì nhiều chỗ bạn Giang khi thả đèo vẫn không biết làm thế nào để phanh xe lại.

Đến đoạn rẽ vào bản Tả Phìn gặp cái dốc cao khủng khiếp, các bạn lại liều phi lên để vào bản. Đi đến đâu hỏi vườn dâu tây cũng không ai biết. Bạn Giang tuyệt vọng còn ngoái lại hỏi người dân tộc là anh ơi, tại sao anh sống ở đây mà anh không biết thì em làm sao mà biết được hả anh.

Cuối cùng, cả đoàn tiếp tục đi tiếp để xem cái vườn dâu tây nó ở đâu mặc địa hình đèo dốc, những đoạn ổ gà to bổ chảng. Bạn Bé ngồi sau cứ nhẩm kinh “Giang ơi tớ tin cậu”, Giang không dám nói với Bé rằng đây là lần đầu tớ đi loại đường này, cứ bảo Bé tin tớ đi.

Sau khi ngoằn nghèo, qua mấy đoạn ghi chữ dâu tây không thấy, các bạn cũng đến được vườn dâu. Chỉ tiếc là bác chủ vườn không có nhà, chỉ có chú chó con và mấy quả dâu tây xanh chào đón. Định xuống hái trộm mấy quả về nhưng nghe chị Hương kể chuyện bắt vạ gà.

Đoàn chị Hương đi Hoàng Su Phì chỉ vì tránh con gà mà bị ngã xe. Đen đủi thay bánh xe trước lại chẹt vào con gà. Người dân tộc kéo một đàn thanh niên trai tráng dân bản ra bắt vạ gà. Dân bản đòi phải cúng 1 cút rượu, hai con gà trống và 500k để trình lên ma làng cúng hồn cho gà. Chị Hương nhanh trí: “Chú ơi giờ này thì lấy đâu ra gà với rượu mà cúng hả chú. Bây giờ chú quy ra hết bao nhiêu tiền để chúng cháu gửi”. Sau khi thảo luận xong dân bản đi đến quyết định: “Thôi thì thương mày không có tiền, tao chỉ bắt vạ 1 triệu để cúng gà thôi”. Cay đắng quá, vì một con gà nhép mà mất đên một triệu.

Lại vụ khác, xe 4 bánh đi trước chẹt chết gà và dân bản đòi phạt vạ 1 triệu. Thế nhưng mà xe 16 chỗ đi sau dù không đâm chết gà nhưng cũng bị phạt vạ tận 3 triệu. Chị Hương không tài nào hiểu nổi nên xuống thắc mắc với dân bản. Anh chủ gà sau một hồi tỏ vẻ suy nghĩ thì trả lời:”Xe đi trước mày là xe con, còn xe mày to hơn nên là xe bố. Bố thì mày phải đền gấp 3 lần con”. Chị Hương nhanh trí trả lời:”Ôi anh ơi, đằng sau còn có thằng xe ông cơ, anh bắt vạ còn được nhiều hơn xe em, xe em chỉ được 3 triệu thôi còn xe nó còn được 6,7 triệu cơ”. Anh chủ gà nghe xong gật gù có lý:”Thôi chúng mày đi đi, để tao bắt thằng ông”.

Nghe xong, các chế hãi quá chỉ sợ hái trộm 1 quả dâu tây, dân bản không biết ở đâu ra phạt vạ 1 triệu một qua rồi toi. Thôi thì đành bế tạm anh chó bản làm kiểu anh checkin “chủ nhà” rồi về thôi.

Câu chuyện về những lần lên vùng núi làm tình cảm của đoàn chúng tôi gần gũi với nhau hơn. Câu chuyện đi tìm dâu tây của bản Tả Phìn cũng kết thúc tại đây.

Hôm sau chúng tôi xuống bản Cát Cát chơi. Bản Cát Cát rất đẹp nhưng hơi thương mại hóa. Xuống đây mua khăn, ngắm suối, chụp ảnh với cối xay gió để biết thế nào là đời sống người Mông. Vẫn thích những chiếc khăn mang về sau mỗi chuyến đi, đó là bao nhiêu kỉ niệm mà chỉ cần mỗi lần mang trên cổ thì những hơi hướng của vùng đất mình từng đi qua như ùa về.

12987129_1173858795960110_4840607121753442076_n.jpg
Đây là chị Hương – Người chị theo mình vào bản Tả Phìn tìm dâu tây

Thích nhất là đường xuống bản Tả Văn, quanh co từ trên cao nhìn thấy ruộng bậc thang tầng tầng lớp lớp. Cảm giác vô cùng thanh bình và trong lành, chỉ muốn sống mãi trong khoảnh khắc đó, không phải đi đâu, không phải chờ đợi, không phải thấp thỏm. Xuống Tả Văn chỉ để đến nhà ông Hà Mèo ăn gà nướng với xôi Tam sắc và đi qua cầu Treo là trở về trong tiếc nuối.

Kịp bắt chuyến xe về Hà Nội trong buổi chiều tà, nhìn ngắm cảnh sắc Sapa trong lòng nhiều nỗi niềm. Cảm thấy nhớ thương những buổi chiều yên bình nơi đây bên những người bạn đồng hành thú vị, dịu dàng và biết quan tâm lẫn nhau. Không còn mong đợi gì khác ngoài việc được yêu thương và sống an nhiên trong những tháng ngày tuổi trẻ đầy nông nổi nhưng cũng đang dần trưởng thành này. Tạm biệt Sapa, nơi bắt đầu của những mong mỏi và ước mơ lớn dần.

LẦN 3 – SỐNG HƯỞNG THỤ TẠI SAPA JADE HILL

Chuyến đi chơi lần này mình chụp được những phô ảnh rất đẹp. Mình muốn kế với mọi người câu chuyện đi chơi của mình bằng ảnh. Đó thật sự là một chuyến đi đầy ắp niềm vui và niềm hạnh phúc. Nếu tuổi trẻ của mình có những điều đáng để nhớ lại nhất, đó chính là những chuyến đi rong ruổi cùng bạn bè qua khắp chốn, những chuyến đi để tìm lại bản ngã và mục tiêu của chính mình.

Đợt này mình vẫn còn đang có người yêu nên gương mặt hạnh phúc viên mãn thấy rõ của lúc mới yêu. Sau chuyến đi người yêu có đến đón mình và hoàn thành 100 điều mình muốn làm cùng người đó là “Đón về sau một chuyến đi xa dài ngày”. Nghĩ lại mọi thứ thay đổi thật nhanh tất cả chỉ còn là kỉ niệm. Nhưng kỉ niệm Sapa với mình đều là những kỉ niệm đẹp đẽ và đáng giá nhất của tuổi trẻ. Bây giờ thiên nhiên Sapa đang bị tàn phá khủng khiếp bởi xây dựng nhưng nếu có lần nữa quay trở lại đây mình muốn ngủ trong bungalow nhà cọ để lắng nghe hơi thở quằn quại của núi rừng hoang dại. Hẹn gặp Sapa vào một ngày không xa và mình sẽ cùng nhau viết tiếp những câu chuyện tình đẹp nhất.

10/2016

The book lovers