Reading X Book Review|The great Gatsby – F.Scott Fitzgerald

Thật sự sau khi đọc xong “The Great Gatsby” tôi rất muốn viết một review thực sự tâm huyết của bản thân mình vì tôi bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp văn chương, cốt chuyện hấp dẫn và những bài học nhân sinh sâu sắc đến ám ảnh của cuốn tiếu thuyết hay nhất mọi thời đại này.

Nhưng sau khi đọc xong review của anh Mr.Clown[D] bên Readingcafe tôi cảm thấy review này như muốn nói hộ nỗi lòng mình nhưng có mạch viết tốt đến mức dù mình có cố gắng đến mấy cũng chưa chắc đạt đến lối viết logic và cuốn hút đến vậy. Nên bên cạnh viết review Xcủa riêng mình, tôi sẽ đăng lại review do anh Clown viết vì tôi quá tâm đắc và thích review này quá đỗi. Cảm giác sau khi đọc xong, những dấu hỏi chấm to đùng, những ám ảnh của tôi từ tác phẩm gần như đã được giải tỏa.

~oOo~

Tôi thực sự nghĩ rằng mình rất có duyên phận với The great Gatsby”, mà theo thiển ý cá nhân tôi vẫn thích cách dịch là “Gatsby vĩ đại” hơn là “Đại gia Gatsby”. Tôi biết đến “Gatsby vĩ đại” một cách hoàn toàn tình cờ khi nó được nhắc đến chung với “The catcher in the rye” của J.D. Salinger trong quyển “Rừng Nauy” của Haruki Murakami. Tuy nhiên, sau nhiều lần bỏ cuộc chỉ sau dăm trang do không quen cách viết của F.Scott Fitzgerald và sự nông cạn của tuổi trẻ, tôi mới thật sự đọc Gatsby một cách nghiêm túc. Và lí do tôi nói rằng tôi có duyên phận với Gatsby là vì ngay sau khi đọc xong, tôi lập tức xem được bộ phim cùng tên. Và cũng phải nói thêm rằng, bản dịch của Trịnh Lữ cũng không mấy làm tôi hài lòng.

Nhắm mắt lại, lật trang sách, để trí tưởng tượng thăng hoa. Tôi khuyên bạn hãy đọc sách trước khi xem phim để thấm cái sự tưởng tượng điên cuồng hỗn loạn và vùn vụt như gió lốc trước khi bị kiềm hãm vào trí tưởng tượng của người tạo ra khuôn mẫu cho một tác phẩm nghệ thuật. Đó là một thế giới khác, một thế giới khác biệt đến mức bạn có thể thốt lên bàng hoàng không thể tin được rằng mới chỉ gần 1 thế kỉ trước thôi, đã từng có một thế giới như vậy. Đó là “Thời đại Hoàng Kim”, “Thời đại Jazz” của đất nước Mỹ – cái thời đại rực rỡ lộng lẫy không thể tưởng được, nơi đã sản sinh ra một Scott Fitzgerald tài năng viết ra một Gatsby vĩ đại. Năm 1920, sau sự hỗn loạn của thế giới khi chiến tranh thế giới thứ nhất kết thúc (1914-1918), đất Mỹ đã bước vào một thời đại thăng hoa của nền kinh tế khi làm chủ nợ bao quốc gia tham dự chiến tranh thế giới thứ nhất – phố Wall phồn hoa với sự phát triển vượt bậc như vũ bão của cổ phiếu và ngành tài chính; nền công nghiệp phát triển rực rỡ. Điều tất yếu đi cùng với sự thăng hoa vượt bậc trong của cải là đạo đức suy đồi trầm trọng, và như một cách gượng ép đưa đạo đức về chỗ nó vốn nên đứng, chính phủ Mỹ đưa ra luật cấm bán, cấm tiêu thụ rượu – điều đã khiến ngành tội phạm buôn hàng lậu theo đà tăng trưởng mạnh mẽ.

Mở đầu câu chuyện là lời kể của Carraway – một thanh niên từng bỏ qua tài năng viết lách của mình để chạy đến New York theo đuổi hoài bão làm giàu từ cổ phiếu và chứng khoán như bao kẻ tham vọng tài phú khác. Một ngày đẹp trời, chàng đến thăm người chị họ Daisy xinh đẹp của mình – một người phụ nữ xuất thân từ lụa là gấm vóc và có một ông chồng giàu nứt đố đổ vách. Nhưng đằng sau hào quang của cải là cuộc sống không hạnh phúc – chồng của Daisy vụng trộm bên ngoài với một người đàn bà lẳng lơ – vợ của một gã sửa xe nghèo túng dưới đáy cùng xã hội. Sau cuộc gặp gỡ Daisy với người bạn xinh đẹp của người chị, Nick Carraway lại thêm tình cờ khi gặp một “đại gia” bí ẩn là Gatsby – một đại gia giàu không thể tưởng tượng nổi sống ngay cạnh nhà. Bi kịch bắt đầu từ đó.

Nhân vật chính của tập truyện chẳng lấy gì là dày của Scott Fitzgerald tất nhiên là vị đại gia bí ẩn Gatsby – vị đại gia giàu có tột bậc sống cạnh nhà Nick Carraway. Điều tôi cảm thấy thích thú nhất bên trong Gatsby chính là sự mâu thuẫn trong chính nhân cách và tư tưởng của nhân vật. Mặt ngoài, Gatsby có thể nói là một kẻ ăn chơi trác táng không thiếu tiền bạc, đắm mình trong của cải, chơi bời và sự đồi trụy hoang lạc thượng lưu nhưng cũng tầm thường. Chính thông qua nhân vật này, Scott Fitzgerald đã thể hiện sự tài tình trong việc nắm bắt tâm lý số đông đang chạy theo “Giấc mơ Mỹ” về của cải vật chất; những ám ảnh thường trực về danh tiếng và sự thành đạt; sự tôn sùng của cải và quyền lực. Nhưng lồng trong những phù hoa phiếm tình, trong những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng rực rỡ ánh đèn, những chai rượu vốn bị cấm mà được tiêu thụ công khai; những điệu nhảy triền miên rực rỡ cuồng loạn và buông thả của những người tưởng chừng đã đạt đến ngưỡng của danh vọng và tiếng tăm thời đó, đó là sự suy thoái nặng nề của đạo đức và lý trí. Cái bộ phận phất lên nhanh chóng và mang trên mình cái mác thượng lưu thời đó chỉ tối ngày trẫm mình trong những trò mua vui vô bổ vô nghĩa, khoa trương và phù phiếm. Và đứng đầu, đại diện cho tất cả những thứ trụy lạc hào nhoáng đó, đại gia Gatsby mỗi ngày mỗi đêm tổ chức tiệc tùng cuồng dã hoan lạc. Để làm gì?

Nhìn sâu vào trong cái sự giàu có ảo mộng của vị đại gia đó, cái người ta cảm nhận được là sức sống và niềm tin mãnh liệt cháy bỏng – thứ ảo vọng  cũng là sức mạnh của những con người đang theo đuổi giấc mơ Mỹ ở chốn phù hoa. Phải mang trong mình thứ niềm tin siêu cường thế nào mới có thể bước đến được đỉnh cao của danh vọng phú quý đến như thế? Phải có động lực nào mới nâng đỡ được tinh thần cường liệt bất chấp của một đứa trẻ như Gatsby – James Gatz – đi lên từ đáy cùng nghèo tận của xã hội bước lên cầu thang của lâu đài Salomon? Đó chính là tình yêu – một tình yêu chân thành, cuồng nhiệt đến mức mù quáng. Chính tình yêu với con gái một nhà quý tộc, nay đã là vợ một kẻ thượng lưu phô trương vô nghĩa khác, đã giúp chàng chiến binh nghèo khó Gatsby sau khi trở về từ chiến tranh khốc liệt lao vào bóng tối tội lỗi phạm pháp để kiếm tiền, quyết tâm đoạt về người con gái chàng yêu say đắm ngày xưa.

Daisy, người đàn bà xinh đẹp thượng lưu chính là “ánh sáng xanh” của đời Gatsby. Nàng chính là ảo vọng, là giấc mơ, là niềm khao khát xa vời vốn khó có thể nắm lấy được của Gatsby. “ Gatsby đã tin vào đốm sáng xanh ấy, vào cái tương lai mê đắm đến cực điểm đang rời xa trước mắt chúng ta năm này qua năm khác. Ừ thì nó đã tuột khỏi tay chúng ta, nhưng có làm sao đâu – ngày mai chúng ta sẽ lại chạy nhanh hơn, vươn tay ra xa hơn….”.

Chính nhờ vào niềm tin giấc mơ mờ ảo, “đốm sáng xanh” mỗi đêm chiếu bên cầu cảng nhà Daisy mà Gatsby đã đẩy mình vào một thứ tình yêu không lối thoát, một thứ tình yêu hết sức ngọt ngào cũng vô vàn cay đắng. Chàng tin vào cái tương lai mờ nhạt đang rời xa chàng như chính Daisy. Dường như trong Gatsby có thứ ánh sáng gì đó không thể vụt tắt, thứ ánh sáng kiềm hãm chàng trong những mộng tưởng khát khao của quá khứ cuồng nhiệt, thứ ánh sáng của niềm tin, hi vọng và tình yêu giúp chàng vươn tay đến tương lai phú quý hòng cướp lại người yêu thương. Đó cũng là thứ ánh sáng vô nghĩa của hiện tại – thứ ánh sáng của phù phiếm hào hoa chàng đang theo đuổi – cái đốm sáng xanh ở ngay trước mặt nhưng không thể bắt được, cũng như nàng Daisy. Và đó còn là đốm sáng của tương lai, của hi vọng và của giấc mơ…

Chính điều này khiến Gatsby trở nên hoàn toàn khác biệt với bất kì người nào trên cái đất phù hoa đó, nhưng cũng giống bất cứ kẻ nào đang muốn đạt được giấc mơ Mỹ tiến chân vaò thế gới thượng lưu: Đó chính là khát khao, hi vọng, quyết tâm, đem trong mình lý tưởng, giấc mơ và tình yêu của đời mình. Nhưng thật đáng thương thay cho Gatsby si tình, nàng Daisy của chàng mặc dù cũng yêu chàng tha thiết, nhưng tình yêu của người đàn bà phù phiếm trống rỗng đó chưa đủ để đến được với Gatsby. Trong danh sách dài những thứ chàng không hề hứng thú: những bữa tiệc xa hoa, những tấn áo cao cấp không mặc kịp, hàng nghìn cuốn sách chưa từng đụng đến,….đều chỉ để thu hút sự chú ý của người con gái đó thôi ư? Hay là Gatsby muốn tìm lại cho mình cái say đắm khát khao của một Gatsby ngày xưa, một Gatsby chưa có gì cả nhưng nỗ lực hết mình vì có một mục tiêu, một “đốm sáng xanh” rõ ràng sáng chói, chứ không phải cái “đốm sáng xanh” cầu cảng nhà Daisy mỗi ngày một mờ đi qua kẽ tay của chàng?

Một Gatsby chỉ nhìn thấy Daisy cũng là một Gatsby đang tuyệt vọng nắm được chút hi vọng bé nhỏ rồi lại rơi vào tuyệt vọng. Gatsby sau khi có được mọi thứ đang chán chường nên chàng cần phải đi tìm thấy điều gì đó của đời mình, điều mà chàng có thể nắm được, có thể sở hữu cả cuộc đời, và điều gatsby đang tìm chính là tình yêu thuần khiết ngày trước. “  Gatsby đại diện cho tình yêu lý tưởng. Nói vậy không có nghĩa anh ta là một người đáng mến, bởi vẫn có rất nhiều những khía cạnh rất tối tăm trong nội tâm của Gatsby. Ý tôi là anh ấy đại diện cho định nghĩa thuần túy nhất của cụm từ này với những gì anh sẵn sàng làm vì tình yêu.”

Gatsby còn “Vĩ đại” là vì là đại diện của mộng tưởng không thể thực hiện được nhưng không bao giờ ngừng tin tưởng. Ngay cả khi bản thân Gatsby biết mọi chuyện đã kết thúc sau cuộc cãi nhau mặt đối mặt với người chồng phù phiếm giả tạo của Daisy, Gatsby vẫn không bao giờ ngừng tin tưởng về điều chàng đã liên tục theo đuổi. Gatsby vừa là nạn nhân của chính bản thân mình và của những định kiến lệch lạc của xã hội; vừa là một trò hề thừa tiền lắm của để thiên hạ mua vui trong lúc giàu sang thừa thãi; nhưng cũng là một anh hùng “vĩ đại” khi đắm chìm trong trống rỗng lại có một mục đích thuần khiết kiên định và không bao giờ bỏ cuộc.

Thế nhưng, cuộc vui nào cũng phải tàn, lên đến đỉnh cao ắt phải tụt xuống. Thảm trạng của Gatsby như một lời cảnh cáo chua cay của Scott Fitzgerald đến với những giấc mơ Mỹ vụt sáng quá nhanh: nếu phát triệt cường thịnh quá mãnh liệt thì khi ngã lại càng đau đớn. Quả là đến 1929, Thời Đại đen tối ụp xuống nước Mỹ những quả tạ nặng hơn chì. Cũng giống như Gatzby, cường đại giàu có quá nhanh nhưng biến mất như điện xẹt, để lại cho đời những lời phỉ báng, những buổi bàn tán cay nghiệt nhục nhã, để lại cho đời những ảo vọng tầm thường đáng khinh miệt. Chỉ người bạn duy nhất của Gatzby là Carraway mới biết được toàn bộ sự thật thân thế của kẻ đáng thương kia. Rốt cuộc, Gatzby cũng chỉ là một người khốn khổ tự đẩy mình vào đường cùng của tình yêu và tuyệt vọng.

Chỉ khi Gatsby chết đi, sự thật về sự tồn tại của Gatsby mới thực sự là một bài học đáng giá: đó là sự cô đơn của con người. Dù là ở thời đại Hoàng Kim của nước Mỹ hay ở bất cứ thời đại nào đi chăng nữa, con người phải chăng vẫn luôn cô đơn? Dù có để lại mạt kỉ ức nào cho cuộc đời, rốt cuộc vẫn là sự cô đơn dai dẳng. Sau khi cả cái xã hội phù phiếm đó lợi dụng chàng, và thậm chí cả nàng Daisy xinh đẹp mơ ước của Gatsby lợi dùng chàng, Gatsby bị rũ bỏ không chút luyến tiếc. Đám tang của một người nổi danh chừng ấy mà không một bóng hình tham gia, chỉ có người bạn duy nhất Carraway và ông bố quá khứ nghèo khó. Bắt đầu bằng hi vọng và chết đi bằng cô đơn – kết cục đau đớn dành cho một chàng trai đầy nhiệt huyết lý tưởng, và cũng là cú ngã đau đớn của cả “Thời đại Jazz”.

Sau cái chết đau đớn trong cô độc của Gatsby, Carraway đã nhìn ra được mặt đen tối của thời đại và tê liệt trước những giả tạo dối lừa trong cái xã hội tưởng chừng tuyệt vời đó. Vì nhìn quá lâu vào những thứ lấp lánh đẹp đẽ, Carraway phát hiện ra bản thân đã quên mất hẳn 1 lớp người khác biệt nằm dưới đáy xã hội – đó là những Wilson khù khờ, những Myrtel muốn thoát khỏi cảnh tủi nhục nhưng lại lóa mắt bởi những xa hoa phù phiếm, những con người ở những nơi đen tối không lối thoát – một xã hội mà nhìn lên y hệt một bản vẽ phong cách Roccoco xa hoa mà nhìn dưới thì chỉ những bùn dơ nhơ nhớp. Carraway dừng lại, bắt đầu tìm về đúng bản thân mình, và nhận ra theo đuổi những thứ phù hoa đều là sự vô nghĩa, mà phải tìm được chính bản thân mình – phải tìm ra ý nghĩa cuộc sống, tìm ra được điều mà mình muốn theo đuổi. Đó, mới là sống.

Đó là Gatsby – Gastby vĩ đại. Vĩ đại vì niềm tin, và cũng là kẻ đáng thương ngu xuẩn vì chính niềm tin đó.

Nguồn: https://readingcafe.wordpress.com/2014/12/09/the-great-gatsby-f-scott-fitzgerald/

Reading x Book Review | Sống giấc mơ đời mình – Ha-chu

i Khi chỉ còn vài tháng nữa là đến sinh nhật mình, tôi bàng hoàng nhận ra rằng mình sắp bước sang tuổi 25 mà chưa để lại dấu ấn gì sâu đậm: chuyện quá khứ còn chưa khép lại, giấc mơ còn dang dở và những ý định tương lai vẫn chưa thành hình. Trong lúc trong tôi hoang mang và hỗn loạn, tôi trăn trở về cái tôi của mình, tôi vô tình tìm đọc cuốn sách “Sống giấc mơ đời mình – Cảm hứng sống dành cho U25”. 

Trong bài viết này, tôi sẽ chia làm hai phần. Phần thứ nhất là quan điểm của tôi về sống như ước mơ và phần thứ hai sẽ là làm thế nào để được sống như mơ qua phần review về cuốn sách “Sống giấc mơ đời mình?”

  1. Rốt cuộc giấc mơ đời mình là gì?

Khi chúng ta rời ghế nhà trường, bước chân vào cuộc sống xã hội, trong lòng chúng ta tràn ngập hi vọng về những điều tốt đẹp. Và về bản chất cuộc sống vẫn luôn tươi đẹp như vậy nhưng cách nhìn của chúng ta đã bị đổi chiều. Nhưng rồi những lo lắng, bất an, những thất bại liên tiếp như một bùa mê thì thầm bên tai chúng ta rằng giấc mơ mà ngươi mong muốn sẽ không bao giờ thành sự thật được đâu. Những mong đợi của chúng ta về cái lí tưởng làm điều mình yêu thích dần dần trôi vào dĩ vãng. Kèm theo giông tố tuổi trẻ là những áp lức vô hình từ mọi phía đưa đẩy chúng ta tới lựa chọn an toàn và ổn định. Nhưng liệu đó có phải là điều mà chúng ta thực sự muốn? Liệu vòng tròn an toàn đó có thể khiến chúng ta an lòng và nguôi ngoai những giấc mơ tuổi trẻ? Có lẽ là không.

Có nhiều giải pháp để được đưa ra để khuyến khích chúng ta theo đuổi giấc mơ đời mình. Câu nói “Theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn” là một ví dụ. Câu nói đầy cảm hứng khuyến khích chúng ta tìm kiếm và theo đuổi đam mê của đời mình. Những trên thực tế, đam mê là một điều gì đó vô cùng mơ hồ và nếu cứ mù quáng theo đuổi đam mê trong khi không có năng lực thực tế và kế hoạch hành động cụ thể lại là vô hình chung biến chúng ta thành những đứa trẻ nhiệt tình cộng ngu dốt bằng phá hoại. Đã có một bài báo chứng minh điều đó với nhan đề “You’re not meant to do what you love. You’re meant to do what you’re good at” (Tạm dịch: Không phải làm điều bạn yêu mà làm điều bạn giỏi mới làm nên thành công của bạn).

Albert Einstein từng nói rằng: “Nếu bạn đánh giá một con cá bằng khả năng leo cây, con cá đó sẽ dành cả cuộc đời còn lại để tin rằng nó là một đứa ngu đần”. Điều đó chứng minh rằng nếu chúng ta không đặt đam mê của mình lên bàn cân năng lực, mọi điều chỉ là vô nghĩa mà thôi. Nếu chúng ta đánh giá thành công trong cuộc sống của mình ở nấc thang được làm những điều mình thích, chúng ta đang tiến dần hơn đến  con đường tuyệt vọng và cả đời chúng ta chỉ nhận được một nỗi thất vọng. Phần lớn chúng ta thường khi tin tưởng rằng chúng ta sẽ có tài năng để làm tốt công việc mình yêu. Nhưng đó chính là niềm tin mù quáng giống như việc tình yêu có thể vượt qua tất cả vậy. Làm sao chúng ta có thể nghĩ đến việc làm điều mình yêu thích khi mà chưa đặt bản thân vào hoàn cảnh khó khăn của thời điểm bắt đầu, bỏ qua cái tôi ngang bướng để đi đến cùng? Vậy nên theo tôi trước khi trở nên tuyệt vọng vì mình mãi không làm được điều mình thích, hãy tiếp tục tìm kiếm, đừng bằng lòng.

Steve Jobs có một câu nói truyền cảm hứng cho rất nhiều thế hệ: “And most important, have the courage to follow your heart and intuition, they somehow already know what you truly want to become. Everything else is secondary.” (Tạm dịch: Và điều quan trọng nhất, can đảm sống theo trái tim và trực giác của chính mình. Chính trái tim và trực giác mới là thứ biết được bạn muốn gì và bạn sẽ trở thành thế nào. Mọi thứ còn lại, chỉ là thứ yếu). Nhưng rất tiếc câu nói này chỉ dành cho những người ngay từ đầu đã biết họ muốn làm gì và điểm mạnh của họ là ở đâu. Vậy cho nên, chúng ta chỉ là những người bình thường nên hãy xếp mình vào hai loại. Một loại là thích sống như một phép thử và loại còn lại và ngại thử. Và nên nhớ rằng trong chữ thử thách bao giờ cũng bắt đầu bằng chữ thử, phải thử rồi mới biết nó thách mình ở điểm nào để sửa chữa.

Có câu nói rằng, “Nếu bạn thật sự muốn, bạn sẽ tìm ra cách. Nếu bạn không muốn, bạn sẽ tìm lí do”. Vậy làm thế nào để biết mình muốn gì? Sẽ chẳng có cách nào khác trên đời này ngoài việc tiếp tục TÌM KIẾM, lên kế hoạch HÀNH ĐỘNG, KIÊN TRÌ KIÊN ĐỊNH theo đuổi đến cùng. Nếu không yêu cầu, bạn sẽ chẳng bao giờ nhận được. Nếu bạn không bắt đầu, sẽ chẳng bao giờ bạn biết mùi vị của kết thúc.

Tôi muốn mọi người đặt ra câu hỏi song song với nhau “giấc mơ của mình là gì và mình có thể làm được gì?” trước khi bắt tay vào làm bất cứ điều gì. Vì cũng giống như câu nói để biến giấc mơ thành hiện thực, trước hết chúng ta phải tỉnh dậy. Đừng quên tự hỏi bản thân mình “mình có thể làm được điều gì, mình có thể cho đi điều gì, điều gì thực sự ở trong bản thân mình, giá trị của mình nằm ở đâu” trước khi quay lại giường và mơ tiếp những giấc mơ xa vời tầm với khác. Hãy bỏ qua sai lầm chỉ chăm chú vào làm bất cứ điều gì mình mơ ước để rồi nhận được thất bại đắng cay.

Vậy làm thế nào để chúng ta được sống như chúng ta mơ ước? Làm thế nào để cuộc sống của chúng ta tràn đầy màu sắc và hạnh phúc như những người xung quanh. Câu trả lời nằm ở trong cuốn “Sống giấc mơ đời mình”.

Cùng đón đọc phần 2 “Sống giấc mơ đời mình” trong những bài viết tiếp theo trên blog Thebooklovers nhé.

Book Review | “Nếu biết trăm năm là hữu hạn”

Tôi rất thích câu nói: “Có mấy người đi qua thương nhớ mà quên được nhau”. Thương nhớ có mấy khi dễ dàng để đi qua vì trong nỗi nhớ nhung vô hạn còn chất chứa cả niềm thương nhớ vô bờ. Nỗi nhớ có thể dễ dàng bị cuốn trôi bởi sự lạnh lùng của thời gian nhưng sự tiếc thương và lòng trắc ẩn sẽ chẳng bao giờ phai mờ. Vì điều mà ta không đạt được, trong những năm tháng tuổi trẻ ngây ngô dễ tổn thương nhất, không bao giờ chúng ta có thể quên được.

Thế nhưng, nếu chúng ta biết rằng trăm năm là hữu hạn, nếu chúng ta biết rằng thời gian chúng ta đi qua đời nhau không phải là mãi mãi, liệu rằng chúng ta vẫn dành cả một đời để nhớ để thương một người không bao giờ nhớ thương mình?

Khi tôi trái tim tôi cứ mãi hướng về một người và dõi theo người đó vô ngần, tôi đã đọc được một câu nói như thế này: “Đã qua mất rồi bao cơ hội được yêu”. Câu nói này tôi vô tình đọc được trong cuốn “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” của Phạm Lữ Ân. Đây cũng là cuốn sách duy nhất tôi mang về từ chuyến công tác Sài Gòn. Có lẽ tôi có một duyên phận lạ kì với sách khi chúng luôn tìm đến tôi khi tôi cần chúng nhất, động viên, yêu thương, vỗ về tôi như một nhân duyên vô định.

neu-biet-tram-nam-la-huu-han.jpg

Ngồi ở một ghế đá dưới bóng mát ở đường sách Nguyễn Bình, tôi bắt đầu nhâm nhi từng trang sách dưới cái nắng như đổ lửa của Sài Gòn. Có lẽ đúng như câu nói “Đây là cuốn sách giúp tôi tiết kiệm đến một nửa cuộc đời” của một độc giả nào đó, tôi dần chiêm nghiệm được bản chất của những suy nghĩ trong tâm tư mình. Vì sao mình không biết yêu thương mình mà vẫn luôn muốn người khác phải để tâm? Vì sao những năm tháng đẹp đẽ nhất mình vẫn mãi không thể nguôi ngoai một nỗi nhớ? Câu trả lời thật ra rất đơn giản. Trong câu nói “Anh yêu em” hay “Em yêu anh” luôn bắt đầu với chữ Anh/Em đầu tiên. Để yêu thương người khác trước hết mình phải biết yêu và thương lấy mình. Nhưng trên thực tế tôi cảm thấy chúng ta rất hay đối xử với bản thân một cách tàn nhẫn. Chúng ta chưa bao giờ cảm thấy hài lòng với những gì mình có, thay vì đó luôn chìm đắm trong những suy nghĩ tiêu cực để vùi dập và trách móc chính mình. Trong tâm lý học, thái độ hằn học với chính mình được gọi tên bằng thuật ngữ self-rejection (tự chối bỏ, khước từ chính mình) và self-abuse (tự hành hạ bản thân), self-judgement (tự xét nét mình). Do đó, tôi học cách tha thứ cho chính mình, đối xử nhẹ nhàng với những lỗi lầm của bản thân và cố thoát ra khỏi quá khứ – những kỉ niệm ở giai đoạn tôi có tất cả nhưng tôi đã vô tình không nhận ra. ” Osho hay ví cuộc sống này như sông Hằng, bạn cố bơi ngược dòng cũng không được, bạn cố chặn dòng chảy cũng không được, hãy thả lỏng, dòng sông có trí tuệ của nó, nó sẽ đưa bạn đến nơi cần đến, bất ngờ có được còn tuyệt vời hơn những gì bạn dự tính. Ở trạng thái đó, bạn kết nối và hài hoà với cuộc sống này, bạn cảm nhận dòng chảy, ngắm trời ngắm mây, ngắm phong cảnh 2 bên bờ sông, nhìn cuộc đời diễn biến, nhìn thấy quy luật của nó là thay đổi không ngừng và trân trọng giây phút hiện tại.”

Neu biet tram nam la huu han.png

Vì những đòi hỏi quá sức tưởng tượng, nên tôi hay đặt ra những tiêu chuẩn cho những người xung quanh mình và không biết từ lúc nào tôi yêu người ta theo cách yêu một thần tượng. “Và khi ấy… tôi đã yêu cậu theo cách người ta yêu những… thần tượng”. Mà thần tượng thì không bao giờ mình với tới và có một kết cục tốt đẹp là điều tất nhiên. Chính vì thế nên nhiều người luôn mãi theo đuổi một hình bóng thần tượng cho đến mãi sau này. Vậy nên đừng yêu ai đó theo cách bạn muốn người ta phải thế và nếu không được đáp lại thì liên tục hỏi tại sao như một nỗi trăn trở của tuổi trẻ không có câu trả lời. Vì thời gian vô cùng hữu hạn, nên với những người và những sự việc bị mắc kẹt trong quá khứ hãy tìm câu trả lời thật nhanh và sớm thoát ra khỏi những suy tư kìm kẹp đó đê bắt đầu những trải nghiệm mới. Tôi rất sợ phải dùng từ nỗ lực để quên đi một người vì trước nay tôi là một cô gái vô cùng độc lập, tôi luôn nỗ lực để mình trở nên độc lập hơn. Để thời gian đi hiện thực hoá giấc mơ thì tốt hơn. Nên bắt đầu một chiến dịch giải cứu con tim để dần trở về với con người tự nhiên nhất của mình.

Trăm năm vô cùng hữu hạn. Thực ra vì chúng ta không ý thức được sự hữu hạn của thời gian, nên chúng ta thường chần chừ và chùng chình trước những cơ hội. Cơ hội trải nghiệm một vùng đất mới, cơ hội nói yêu thương một người, cơ hội để cho mình được hạnh phúc hơn… đều bị chúng ta bỏ qua. Tôi thường nghĩ rằng để sau này mình làm thì sẽ tốt hơn là làm luôn bây giờ. Những điều phức tạp luôn được bộ não tự động xử lí để sau này giải quyết và chúng ta đặt mình ở trạng thái tiếp tục chờ đợi. Chờ đợi chính là kẻ thù giết chết ước mơ, giết chết niềm vui và khiến chúng ta sống trong mòn mỏi. Sẽ ra sao nếu chúng ta bắt đầu coi ngày Chủ nhật là bắt đầu một tuần mới thay vì thứ 2. Nếu như vậy hiệu ứng Ngày thứ hai và Ngày thứ sáu sẽ nhanh chóng chấm dứt. Sẽ ra sao nếu chúng ta lên kế hoạch cho kì nghỉ năm sau của mình bắt đầu từ năm nay. Và đâu nhất thiết mùa hè là mùa lên đường, quanh năm còn ba mùa để chúng ta lựa chọn. Sẽ ra sao nếu chúng ta có bốn kì nghỉ một năm và đặt chân đến những vùng đất mới nhiều hơn một lần mỗi năm. “Dừng chờ đợi thứ sáu, chờ đợi mùa hè và chờ đợi người yêu mình đến. Hạnh phúc tìm đến khi chúng ta ngừng chờ đợi và sống trong từng khoảnh khắc chúng ta thuộc về”

stop.png

Thực ra, nếu  chúng ta chịu dừng lại và nghĩ một chút thôi, chúng ta sẽ thấy rằng, những người và sự vật bên cạnh mình thực ra sẽ không đồng hành cùng mình mãi mãi. Cuộc đời rất ngắn ngủi, chúng ta đi chung với nhau có bao lâu đâu mà hững hờ.

“Đừng đặt những người mình yêu thương sang một bên cho đến mãi về sau”