Reading x Book Review | Natsu no niwa & Popura no aki – Kuzami Yumoto

[Khu vườn mùa hạ (Natsu no niwa) & Mùa thu của cây dương (Popura no aki) của Kuzami Yumoto – Thế giới đẹp đẽ và thanh khiết dần mở ra, bước nhẹ vào lòng tôi một cảm giác êm ái lạ thường.

Cũng giống như seri phim bốn mùa của Hàn Quốc (Điệu Valse mùa xuân, hương mùa hạ, trái tim mùa thu, bản tình ca mùa đông), Kuzami Yumoto cũng có một bộ truyện bốn mùa (Organ mùa xuân, khu vườn mùa hạ, mùa thu của cây dương và 1 tác phẩm nữa về mùa đông chưa ra đời). Có thể nói Kuzima đã góp công rất lớn trong việc thanh lọc tâm hồn và tưới một nguồn nước tinh khiết vào những tâm hồn khô cằn khi mang đến cho độc giả những câu chuyện tươi mát, du dương qua những tác phẩm của mình.

Truyện của Kuzima có cốt truyện rất đơn giản, tự nhiên và nhẹ nhàng dẫn dắt người đọc đi xuyên suốt mạch truyện. Tôi có cảm giác những tác phẩm của Kuzima giống như một bản nhạc piano. Nhẹ nhàng cất lên khúc dạo đầu rồi dần đẩy lên cao trào và kết thúc một cách sâu lắng êm dịu. Trái tim tôi trở nên rất dễ chịu sau khi đọc xong tác phẩm. Giống như vừa uống một liều thuốc hàn gắn tâm hồn và xoa dịu những vết thương vậy. Vốn chúng ta hay nghe nói đến âm nhạc có khả năng chữa lành, nhưng với tôi sách cũng gần như có tác dụng tương tự. Không phải tôi yêu sách mà dành cho chúng sự ưu ái đặc biệt, nhưng với tôi, mỗi cuốn sách giống như một dấu vết của duyên phận, khi đã đi lướt qua rồi luôn khắc ghi trong chúng ta những bài học day dứt.

Trong các tác phẩm của Kazumi, có lẽ nổi bật nhất hai điều. Đó là tình yêu và sự thấu hiểu thiên nhiên vô bờ và sự ám ảnh về cái chết và sự đơn độc như hầu hết các tác phẩm văn học Nhật khác. Tôi tự hỏi có phải vì người Nhật luôn bị ám ảnh bới cái chết và sự chia ly nên họ mới sống một cuộc đời vội vã và đầy đam mê như vậy. Họ coi cái chết như một điều gì đó tất yếu và dễ dàng đón nhận. Truyện của Nhật thường có tiết tấu rất chậm và đôi lúc dườm dà , ảm đạm nên đòi hỏi người đọc phải cực kì kiên nhẫn để đi hết một tác phẩm. Cái cảm giác sống chậm lại đến bức bối khi đọc truyện cũng giúp chúng tôi học được cách nắm bắt từng khoảnh khắc và chầm chạm thẩm thấu những triết lí tác giả muốn gửi gắm đến người đọc của mình và dân biết nhạy cảm, rung động trước nỗi đau của người khác.

Nếu được dùng từ ngữ để mô tả về hai tác phẩm này, tôi chỉ có thể thốt lên rằng hai tác phẩm giống như những bức tranh sống động được pha bằng những mảng màu rực rỡ và ảm đạm. Nhắm mắt lại tôi vẫn có thể tưởng tượng ra một khu vườn xanh mướt, những cánh hoa anh đào mùa xuân, cúc cánh bướm rung rinh trong gió nở rộn khắp vườn, hàng rào bằng gỗ bao quanh khu vườn được sơn sửa cẩn thận, màu của ánh sáng dần hiện lên sau những giọt nước tưới văng lên hay những buổi trưa hè mấy ông cháu cùng ngồi dưới mái hiên ngắm mưa, ăn dưa hấu, lê Nhật, dâu tây ngọt lịm và kể cho nhau nghe chuyện quá khứ và cùng xoa dịu nỗi đau cho nhau.

man-nhan-voi-hinh-anh-trai-cay-chin-mong-trong-mua-thu-hoach.jpg

Khung cảnh dần chuyển sang bức tranh mùa thu tràn ngập màu vàng của cây dương già, những chiếc lá dương vàng óng rụng lả tả theo gió thu trong những buổi chiều cô gái nhỏ cùng bà cụ quét lá dương, cùng nhau đốt lửa nướng khoai lang, mùi khoai lang thơm phức, nóng hổi lan toả khắp khu vườn,  khói bay nghi ngút, chú mèo nhỏ nằm cuộn tròn dưới gốc cây dương êm đềm, hay cô bé nhỏ theo cậu con trai mới lớn đi nhặt những viên đá nhiều màu sắc cùng nhau mang đến nhà thờ tặng Chúa. Không chỉ thế, những dấu hiệu của mùa cũng được khắc hoạ qua cả những âm thanh với tiếng ve kêu râm ran và tiếng gió rít nhẹ qua tán lá cây. Thế giới họ sống và trải qua từng ngày hiện lên thật đẹp đẽ và mê hoặc.

mua-thu-nuoc-Anh-11

Và lại một lần nữa, cái chết được khắc hoạ đến ám ảnh trong các tác phẩm. Khu vườn mùa hạ đề cập đến cái chết qua con mắt tò mò của những cậu bé lớp 6. Các cụ theo dõi môt ông cụ đã gần đất xa trời để tìm hiểu được chết là như thế nào. Nhưng cho đến cuối câu chuyện, ngay cả khi ông cụ đã ra đi, câu hỏi của chúng vẫn chưa có lời giải đáp vì chỉ có chết thật mới cảm nhận được và chúng sẽ phải tiếp tục tự đi tìm câu trả lời cho chính mình. Cái chết của ông cụ đến rất nhẹ nhàng như một điều tất yếu phải thế mang theo sự đau buồn đau đáu của những đứa trẻ.

wpid-so11main-copy-jpg.jpeg

Mùa thu của cây dương nói về cái chết qua sự tuyệt vọng của một cô bé mất cha từ nhỏ và sự già đi trông rõ của một bà cụ là sứ giả đưa thư kết nói hai thếgiới âm dương với nhau. Dường như nỗi mất mát quá lớn đã cuốn lấy cô bé như những hố đen sâu tuyệt vọng, quật ngã cô bé như những cơn dông tố ngùn ngụt và ám ảnh Chiaki trong nỗi cô đơn trong một thời gian dài. Còn nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau mất đi điểm tựa vững chắc nhất của cuộc đời. Những nỗi đau đó cùng với sự quan tâm của bà cụ đã dần dần được xoa dịu. Bà cụ coi cái chết như một nhiệm vụ chuyển thư đến những người đã khuất nên khi bà ra đi cũng rất nhẹ nhàng và thanh thản.

Kazumi-Yumoto-04.jpg

Tôi luôn tự hỏi nếu người ta cứ luôn ám ảnh về cái chết nhiều như vậy thì lấy thời gian đâu để tận hưởng những ngày còn sống. Steve Jobs cũng luôn coi mỗi ngày là ngày cuối cùng mình còn sống để tận sống, tận trải nghiệm. Vậy hoá ra những người ý thức được cái chết lại là những người mong ngóng được sống hơn cả vì họ không muốn một cuộc sống phí phạm và mòn mỏi, tủn mủn và vụn vặt.

Những tâm hồn tổn thương đã đến hàn gắn cho nhau một cách tự nhiên và đẹp đẽ như thế. Những quan tâm và yêu thương, lo lắng họ dành cho nhau có thể chạm đến giới hạn sâu thẳm của tâm hồn.

Thu Giang

21/8/2016 – Vào một buổi sáng mùa thu tháng 8 gió mát lành và nắng nhè nhẹ

 

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s