Reading x Book Review | “Nếu biết trăm năm là hữu hạn”

Tôi rất thích câu nói: “Có mấy người đi qua thương nhớ mà quên được nhau”. Thương nhớ có mấy khi dễ dàng để đi qua vì trong nỗi nhớ nhung vô hạn còn chất chứa cả niềm thương nhớ vô bờ. Nỗi nhớ có thể dễ dàng bị cuốn trôi bởi sự lạnh lùng của thời gian nhưng sự tiếc thương và lòng trắc ẩn sẽ chẳng bao giờ phai mờ. Vì điều mà ta không đạt được, trong những năm tháng tuổi trẻ ngây ngô dễ tổn thương nhất, không bao giờ chúng ta có thể quên được.

Thế nhưng, nếu chúng ta biết rằng trăm năm là hữu hạn, nếu chúng ta biết rằng thời gian chúng ta đi qua đời nhau không phải là mãi mãi, liệu rằng chúng ta vẫn dành cả một đời để nhớ để thương một người không bao giờ nhớ thương mình?

Khi tôi trái tim tôi cứ mãi hướng về một người và dõi theo người đó vô ngần, tôi đã đọc được một câu nói như thế này: “Đã qua mất rồi bao cơ hội được yêu”. Câu nói này tôi vô tình đọc được trong cuốn “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” của Phạm Lữ Ân. Đây cũng là cuốn sách duy nhất tôi mang về từ chuyến công tác Sài Gòn. Có lẽ tôi có một duyên phận lạ kì với sách khi chúng luôn tìm đến tôi khi tôi cần chúng nhất, động viên, yêu thương, vỗ về tôi như một nhân duyên vô định.

Ngồi ở một ghế đá dưới bóng mát ở đường sách Nguyễn Bình, tôi bắt đầu nhâm nhi từng trang sách dưới cái nắng như đổ lửa của Sài Gòn. Có lẽ đúng như câu nói “Đây là cuốn sách giúp tôi tiết kiệm đến một nửa cuộc đời” của một độc giả nào đó, tôi dần chiêm nghiệm được bản chất của những suy nghĩ trong tâm tư mình. Vì sao mình không biết yêu thương mình mà vẫn luôn muốn người khác phải để tâm? Vì sao những năm tháng đẹp đẽ nhất mình vẫn mãi không thể nguôi ngoai một nỗi nhớ? Câu trả lời thật ra rất đơn giản. Trong câu nói “Anh yêu em” hay “Em yêu anh” luôn bắt đầu với chữ Anh/Em đầu tiên. Để yêu thương người khác trước hết mình phải biết yêu và thương lấy mình. Nhưng trên thực tế tôi cảm thấy tôi chính là dì ghẻ đối với bản thân. Tôi chưa bao giờ hài lòng với những gì mình có, thay vì đó tôi luôn chìm đắm trong những suy nghĩ tiêu cực để vùi dập và trách móc bản thân. Do đó, tôi học cách tha thứ cho chính mình, đối xử nhẹ nhàng với những lỗi lầm của bản thân và cố thoát ra khỏi quá khứ – những kỉ niệm ở giai đoạn tôi có tất cả nhưng tôi đã vô tình không nhận ra. Vì những đòi hỏi quá sức tưởng tượng, nên tôi hay đặt ra những tiêu chuẩn cho những người xung quanh mình và không biết từ lúc nào tôi yêu người ta theo cách yêu một thần tượng. “Và khi ấy… tôi đã yêu cậu theo cách người ta yêu những… thần tượng”. Mà thần tượng thì không bao giờ mình với tới và có một kết cục tốt đẹp là điều tất nhiên. Chính vì thế nên nhiều người luôn mãi theo đuổi một hình bóng thần tượng cho đến mãi sau này. Vậy nên đừng yêu ai đó theo cách bạn muốn người ta phải thế và nếu không được đáp lại thì liên tục hỏi tại sao như một nỗi trăn trở của tuổi trẻ không có câu trả lời. Vì thời gian vô cùng hữu hạn, nên với những người và những sự việc bị mắc kẹt trong quá khứ hãy tìm câu trả lời thật nhanh và sớm thoát ra khỏi những suy tư kìm kẹp đó đê bắt đầu những trải nghiệm mới. Tôi rất sợ phải dùng từ nỗ lực để quên đi một người vì trước nay tôi là một cô gái vô cùng độc lập, tôi luôn nỗ lực để mình trở nên độc lập hơn. Để thời gian đi hiện thực hoá giấc mơ thì tốt hơn. Nên bắt đầu một chiến dịch giải cứu con tim để dần trở về với con người tự nhiên nhất của mình.

Trăm năm vô cùng hữu hạn. Thực ra vì chúng ta không ý thức được sự hữu hạn của thời gian, nên chúng ta thường chần chừ và chùng chình trước những cơ hội. Cơ hội trải nghiệm một vùng đất mới, cơ hội nói yêu thương một người, cơ hội để cho mình được hạnh phúc hơn… đều bị chúng ta bỏ qua. Tôi thường nghĩ rằng để sau này mình làm thì sẽ tốt hơn là làm luôn bây giờ. Những điều phức tạp luôn được bộ não tự động xử lí để sau này giải quyết và chúng ta đặt mình ở trạng thái tiếp tục chờ đợi. Chờ đợi chính là kẻ thù giết chết ước mơ, giết chết niềm vui và khiến chúng ta sống trong mòn mỏi. Sẽ ra sao nếu chúng ta bắt đầu coi ngày Chủ nhật là bắt đầu một tuần mới thay vì thứ 2. Nếu như vậy hiệu ứng Ngày thứ hai và Ngày thứ sáu sẽ nhanh chóng chấm dứt. Sẽ ra sao nếu chúng ta lên kế hoạch cho kì nghỉ năm sau của mình bắt đầu từ năm nay. Và đâu nhất thiết mùa hè là mùa lên đường, quanh năm còn ba mùa để chúng ta lựa chọn. Sẽ ra sao nếu chúng ta có bốn kì nghỉ một năm và đặt chân đến những vùng đất mới nhiều hơn một lần mỗi năm. “Dừng chờ đợi thứ sáu, chờ đợi mùa hè và chờ đợi người yêu mình đến. Hạnh phúc tìm đến khi chúng ta ngừng chờ đợi và sống trong từng khoảnh khắc chúng ta thuộc về”

13921014_192261374523788_4590264978897269547_n.jpg

Thực ra, nếu  chúng ta chịu dừng lại và nghĩ một chút thôi, chúng ta sẽ thấy rằng, những người và sự vật bên cạnh mình thực ra sẽ không đồng hành cùng mình mãi mãi. Cuộc đời rất ngắn ngủi, chúng ta đi chung với nhau có bao lâu đâu mà hững hờ.

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s