Travelling | Mộc Châu 2018 – Challenge your limits

Thách thức giới hạn là điều tôi muốn làm từ lâu nhưng còn quá chần chừ.

Đã bao giờ bạn nghĩ rằng việc khó thế này mình không thể làm được đâu nhưng sự thật lại là bạn có thể làm được?. Bạn không làm được đó là vì bạn chưa muốn làm hoặc bạn sợ phải làm, phải đối diện với thất bại mà thôi.

Cái giá của việc không làm gì cả thường cao hơn so với nỗi sợ hãi của chúng ta. Chúng ta sợ những tình huống xấu nhất xảy ra khi chúng ta đi ra ngoài vùng an toàn của mình, nhưng nếu chúng ta không làm gì cả, phần trăm để thành công gần như bằng không. Và khi sự việc hoàn toàn kết thúc, cơ hội hoàn toàn xứng đáng với rủi ro chúng ta đối mặt. Có một thuật ngữ tên là vô vi nghĩa là không làm gì cả, để cho mọi thứ tự nhiên. Như vậy lúc nào chúng ta cũng cảm thấy bình an và thanh thản. Nhưng đối với những chuyến đi, chúng ta nên hành động và vận động thật nhiều thì mới có thể thử thách được giới hạn của bản thân.

Thực ra tôi luôn sống trong vùng an toàn. Tôi đi leo fansipan và tôi tự nhủ rằng mình sẽ không bao giờ leo núi nữa vì quá sợ độ cao và sự mỏi mệt khi leo dốc. Tôi không dám đi xe máy và sau khi bị ngã xe tôi lại thấy sợ khi đi xe máy. Tôi sợ bóng tối và không thể chợp mắt nếu xung quanh không có ánh đèn sáng. Tôi làm mọi thứ trong cảm giác chắc chắn và sợ phải đối diện với những gì bất định.

Tôi cứ sợ mãi và muốn kiểm soát mọi thứ như thế cho đến khi tôi mệt mỏi dã dời. Tôi tự nói với bản thân mình, thôi đủ rồi, đã đến lúc phải đối diện với nỗi sợ. Tôi luôn luôn nghĩ đến điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra nếu mình dám thử. Sau đó lại nghĩ đến điều tốt nhất xảy ra. Nhưng ngay lập tức lại sợ mình ảo tưởng nếu điều đó không xảy ra theo ý muốn của mình thì sao.

Có câu nói thế này: “When God pushes you to the edge of difficulty. Trust him fully because two things can happen: Either He will catch you when you fall, or He will teach you how to fly”. Hãy chiến thắng nỗi sợ hãi và bước ra khỏi vùng an toàn.

29132977_1863925146953468_1714243200382639182_n.jpg
When God pushes you to the edge of difficulty. Trust him fully because two things can happen: Either He will catch you when you fall, or He will teach you how to fly”. 

Tôi đã thầm nhủ như vậy trong suốt con đường đi Mộc Châu. Với tâm thế lên đường với trái tim trần trụi nhưng cũng không khỏi hốt hoảng với con đường bùn lầy, dốc thẳng đứng đi Pha Luông và có tâm lí muốn bỏ cuộc.

Và thử thách đầu tiên đã đến. Đó chính là con đường đất sỏi đúng kiểu đường trâu đi men vào dãy Pha Luông. Điều kì lạ là việc leo Pha Luông không khiếp đảm bằng việc vượt khoảng 10km đường đất để đến đồn biên phòng chuẩn bị leo. Đường đất rất nhiều bùn lầy, sỏi đá, dốc thẳng đứng chỉ phù hợp cho trâu đi. Khi sương mù hoặc mưa xuống con đường trơn trượt vô cùng nguy hiểm. Tôi chưa từng đi vào con đường khó như thế này bao giờ. Chỉ cần một phút mất tập trung và lơ là là có thể bay xuống vực bất cứ lúc nào. Chắc cho tôi lái thì cả đời tôi cũng chẳng dám lái ở con đường này, chỉ ngồi đằng sau tôi cũng thấy khiếp đảm. Có câu nói rằng “difficult roads often lead to beautiful destination”. Giả sử một ngày nào đó con đường này được trải nhựa thì cái cảm giác chinh phúc nó sẽ chẳng có gì thú vị như bây giờ. Tôi dám đảm bảo rằng bạn nào đã thử lái xe qua con đường này thì chẳng có địa hình nào có thể làm bạn ngán.

28276951_1846128308733152_7127915397685597580_n
Con đường đất hiểm trở và trơn trượt

Thực sự chuyến đi Mộc Châu này thách thức giới hạn vì tôi dám làm đối diện hai điều tôi sợ nhất là sợ độ cao và sợ lạnh. Và không có cách nào vượt qua nỗi sợ hãi bằng việc đối diện với nó, giải quyết nó và tiêu diệt nó. Nghĩ lại đã không biết bao nhiêu lần tôi thấy mình yếu đuối và yếu kém như thế nào khi liên tục thấy mệt và đau dã dời khi leo núi nhưng điều quan trọng là cuối cùng tôi cũng đã làm được điều mà mình nghĩ rằng mình không làm được và cũng không muốn làm.

Trong suốt quãng đường leo núi tôi thường bị bỏ lại phía sau do sức khỏe yếu và đi quá chậm. Nhìn nhận lại thì tự thấy mình phải rèn luyện sức khỏe nhiều hơn nữa để không bị bỏ lại phía sau. Nhưng len lỏi đâu đó cũng cảm thấy rất vui và an tâm vì dù có thế nào vẫn luôn có người chờ mình ở phía trước, giúp mình đi qua những đoạn lắt léo khó đi. Hơn thế, đi với những người đi nhanh sẽ khuyến khích và đẩy tốc độ của mình lên, giúp mình bắt buộc phải bứt phá và vượt giới hạn của bản thân. Thay vì kêu la và suy nghĩ mình không thể làm được thì cứ im lặng, hít thở thật sâu, bước đi chầm chậm và chắc chắn. Thời tiết Mộc Châu hôm đó quá đẹp cho một chuyến trekking. Buổi sáng hơi lạnh nhưng tầm 10 giờ thì nắng lên và nắng gắt cho đến tận cuối chiều. Cái nắng trên cao nguyên khiến người ta chỉ muốn đắm mình trong đó mãi mãi. Điều tôi nhớ suốt chuyến đi là anh dẫn đường và bạn tôi luôn nói rằng: “Cố lên một chút nữa, cố lên một chút nữa nào”. Câu nói này khiến tôi cứ cố, cố đi một chút nữa, không nghỉ nhiều để theo kịp mọi người. Đúng vậy, mình chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi là mình sẽ đi được đến đích. Cùng với sự động viên, sự chờ đợi còn là những sự giúp đỡ khi đi qua những con đường hiểm trở. Trong cuộc sống vốn bận rộn và đầy hoài nghi này, có lẽ ít khi tìm được những người tử tế và hiểu chuyện.

Sau chuyến đi tôi đã rút ra được “relationship goals” cho mình và tôi tin chắc vào điều đó. Tôi thích ở cùng với những người tôi thích nói chuyện cùng, những người tử tế và thương tôi, những người cho tôi cảm giác được là chính mình,những người có chung giá trị sống, suy nghĩ tích cực và luôn thúc đẩy và là động lực để tôi cố gắng.

Việc leo núi này cũng khiến cho tôi suy nghĩ và liên tưởng đến việc bỏ lại phía sau ở một lĩnh vực khác ngoài leo núi, đó là lập gia đình. Trong khi bạn bè tôi đã có nơi chốn lập gia đình gần hết, thậm chí còn có hai con thì tôi vẫn lêu lổng tìm chỗ đi chơi. So với những người đã đạt được đến cái mốc của việc ổn định thì người như tôi là bị chậm. Có bạn còn có nhà, có xe, có chồng, có con đề huề mà không biết đến bao giờ tôi mới đuổi kịp với cái tốc độ rùa bò như thế này. Những lời giục giã lấy chồng như tiếng trống liên thanh nhan nhản quanh tai tôi mỗi ngày đến mức bố mẹ tôi chán không buồn nói và bảo tôi thôi mày cứ ở với bố mẹ cũng được. Nếu xét về mặt xã hội tôi lại một lần nữa là người bị bỏ lại phía sau. Đã có lúc tôi thấy rất vội vã và muốn nhanh chóng ổn định để khỏi bị nói quá nhiều. Nhưng nghĩ lại đó chính là sai lầm vì với người không phù hợp thì thời điểm nào cũng là sai. Có lẽ sẽ mất thời gian để tìm được người chung giá trị sống với mình và chính tôi cũng không biết thời điểm đó là bao giờ. Nhưng có lẽ rằng nó sẽ xứng đáng với sự chờ đợi của mình.

28166497_1847139371965379_2881420100895361425_n
Cây cô đơn. Con người nhiều khi cũng cô đơn nhưng đấy chẳng qua chỉ là một cảm giác thoáng qua theo mây gió bay

Tận hưởng quá trình. Thay vì chỉ chăm chăm vào kết quả cuối cùng mà không biết trải nghiệm, tận hưởng suốt cả quá trình đó thì bạn sẽ không nhìn thấy được những niềm vui, bài học quý giá mà mình từng trải qua. Cũng giống như việc leo núi, khi ta đi nhanh thì ta sẽ nhanh đến đích, nhưng khi ta đi chậm và chịu dừng lại để nghỉ ngơi, nghe ngóng, ta sẽ thấy được nhiều điều kì diệu của thiên nhiên và có cơ hội nói chuyện với người bản địa. Sẽ thấy những gốc đào rừng già đang trổ hoa, giẵm lên lá phong rơi đỏ cả một góc rừng, dòng suối trong vắt chảy róc rách dưới những tán trúc tạo thành vòm, cánh đồng hoa cải trắng phau trải dài cả một góc trời. Sẽ có thời gian vừa đi vừa trò chuyện với người bản địa về những loại cây thuốc rừng, thú hoang dã và tập tục của bà con ở đây.

28378038_1846747348671248_6346786972527650931_n
Cây đào rừng nở hoa bên hàng rào tre

Lên đường với trái tim trần trụi và không hi vọng sẽ khiến ta hạnh phúc thật sự. Mọi giác quan được nuông chiều hết sức trên chuyến đi. Nhìn ngắm đỉnh Pha Luông từ trên cao, ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm mây trắng bay lững lờ. Đứng giữa biên giới thiên nhiên Việt Lào mà lòng xốn xang và thấy mình bé nhỏ quá.

Lúc đầu tôi không dám leo ra mỏm đá vì rất sợ độ cao và gió to cảm giác cuốn bay người. Cứ nghĩ mình mà rơi xuống thung lũng này giờ cái thì chắc không có đường quay về với mẹ. Nhưng đến đây rồi mà không dám đối diện thì chưa chắc có cơ hội lần thứ hai nên tôi lấy hết sức bình sinh để đối diện. Và khi lần đầu ra thì chỉ dám ngồi mom men nhưng đến lần thứ hai thì đã dám thả dáng hơn. Đúng là chẳng có gì đáng sợ cả nếu như mình dám làm lần đầu. Những lần sau đã thành bản năng.

Vậy đó, để thử thách giới hạn không có cách nào khác là dám vượt qua sợ hãi lần đầu. Mọi khó khăn chẳng qua cũng do mình tưởng tượng ra mà thôi.

28168334_1846747302004586_2861370552153926325_n

 

 

 

Travelling | Hạ Long trong tôi là những mảng màu kí ức tuổi thơ bình yên

Trở về từ chuyến đi Vịnh Hạ Long từ tháng tám năm ngoái nhưng đến tận bây giờ, sau sáu tháng tôi mới đặt bút về chuyến đi này của mình và quyết định đây sẽ là bài viết mở bát năm 2018. Khi nghĩ về chuyến đi này, tôi thật sự muốn viết một bài thật đặc biệt và giàu cảm xúc. Vì nơi đây chính là quê hương tôi, nơi đầu tiên mà tôi được đi xa trong cuộc đời mình và cũng là nơi để lại trong tôi nhiều khắc khoải nhất về những giấc mơ của mình.

Chuyến đi lần này tôi đi cùng các anh chị đồng nghiệp trong công ty. Những người tôi vô cùng quý mến và đối xử với tôi rất tốt. Đã 7 năm rồi tôi mới quay lại Hạ Long. Hạ Long trong tôi là những mảng màu kí ức tuổi thơ vô cùng đẹp đẽ và bình yên. Có lẽ vì lẽ đó, Hạ Long đối xử với tôi vô cùng tuyệt vời.

Hôm đó chuyến đi của chúng tôi đúng vào dịp có bão. Do quyết định chuyến đi không muốn hoãn lại và tinh thần ăn chơi bất diệt nên dù có mưa bão chúng tôi vẫn quyết định lên đường. Chiếc xe 15 chỗ đi băng băng trong cơn mưa rào mùa hạ, gió rít phất phần phật vào cửa kính xe với tốc độ nhanh và mạnh khủng khiếp cũng khiến những người trên xe hãi hùng. Thậm chí trên đường còn có những chiếc xe mất lái đâm vào vạch phân cách khiến chị em trên xe cũng hết hồn. Những tưởng rằng chuyến đi này chỉ có ngồi trong phòng khách sạn ngắm mưa nhưng rất may mắn là khi vừa đặt chân đến Hạ Long, mưa tạnh và trời hửng nắng. Một điềm tốt lành cho một chuyến đi chơi vô cùng tuyệt vời và gắn kết.

Tôi được sinh ra ở Quảng Ninh cho đến năm tôi 8 tuổi thì gia đình chuyển lên Hà Nội. Những kí ức về những ngày thơ bé sống ở vùng đất quê chân chất mà bình yên này sẽ mãi mãi không phải nhòa trong tôi. Hồi đó thỉnh thoảng cứ vào dịp hè là tôi được bác dẫn đi đi Bãi Cháy tắm biển, vào Tuần Châu xem nhạc nước, xiếc cá voi và đưa đi chợ hải sản. Chỉ tiếc là có Vịnh Hạ Long mãi vẫn chưa được đi cho tới đợt này mới có dịp bắt tàu ra vịnh. Đó cũng là chuyến đi xa nhà và đi chơi biển đầu tiên trong đời tôi. Lúc đó mọi thứ còn nghèo nàn chứ không như bây giờ nhưng hình ảnh về chuyến đi đó vẫn còn đọng mãi trong tâm trí tôi. Tôi nhớ nhất kỉ niệm mỗi lần đi biển là chỉ thích mang về nhà những vỏ sò trắng phau nhặt ở bờ biển và đi nhảy sóng cùng mấy chị em thân ơi là thân. Cảm giác đứng ở bờ biển rộng lớn mà tôi nhỏ bé quá. Tôi ước ao rằng mình có thể làm được nhiều điều mạnh mẽ khi mình lớn lên.

Lần gần nhất tôi đi Hạ Long là mùa hè năm tôi chuẩn bị thi đại học. Bố mẹ muốn chuẩn bị cho tôi tinh thần tốt nhất để bước vào kì thi đại học nên đưa tôi đi Lễ ở Chùa Yên Tử, Đền Cửa Ông và xuống Tuần Châu chơi. Hồi đó bố tôi còn làm lái xe nên mượn xe cơ quan để đi nên rất thoải mái. Nghĩ lại mới thấy sự yêu thương và lo lắng của bố mẹ dành cho mình mà lúc đó tôi vẫn chưa đủ lớn để cảm nhận hết. Lúc đó trong đầu chỉ có đúng ba từ là đỗ đại học nên vẫn chưa cảm nhận hết được sự tuyệt vời của chuyến đi. Đôi khi vì quá tập trung vào một mục tiêu nào đó mà chúng ta thường bỏ lỡ những điều tuyệt vời lướt qua cuộc đời mình. Trên đường về, tôi hít hà khí hậu dễ chịu của miền biển hòa quyện không khí trong lành của núi non mà ước mong rằng sau này mình rất muốn sống ở đây. Sau chuyến đi nhìn thấy rõ vẻ hùng vĩ của quê hương mình tôi có một ước mơ rằng mình làm điều gì đó để giúp quê hương phát triển. Trong bài viết về ước mơ của mình được 9 điểm văn, tôi đã viết rằng sau này tôi muốn giúp quê hương tôi phát triển du lịch. Tôi đã thực hiện hóa ước mơ của mình bằng ý tưởng về một ứng dụng điện thoại (app) quảng bá và chia sẻ các gánh nặng về du lịch khi đến Việt Nam. Từ những ước mơ nhỏ bé, chúng ta có thể làm được những điều tuyệt vời hơn thế. Mượn ơn sâu nặng của quê hương nhưng chưa đền đáp được luôn khiến cho tôi nặng lòng.

Vậy mà bẵng cái 7 năm mới quay lại. Mọi thứ thay đổi thật chóng vánh đến mức tôi tưởng như bước vào một thế giới khác. Một thế giới tráng lệ và nguy nga. Những khách sạn hiện đại nhiều ánh đèn lấp lánh mọc lên san sát so với vẻ hoang sơ mộc mạc khi xưa. Lúc đầu chúng tôi định book Mường Thanh để tận hưởng kì nghỉ dưỡng đích thực nhưng rất tiếc là Mường Thanh hết phòng, không đủ phòng cho 20 người ở. Sau đó được một anh ở công ty du lịch giới thiệu chúng tôi đến ở khách sạn Song Lộc 4 sao mới xây. Khách sạn rất mới và sạch sẽ, phòng ngủ thoáng, đệm êm và phòng tắm cũng rất cao cấp với sen cây và bồn rửa bằng đá thiên nhiên. Giá phòng cũng rất rẻ chỉ 1tr5 cho phòng hạng standard với đầy đủ tiện nghi.

Một điều rất thích ở Hạ Long là đồ biển ở đây rất ngon và ngọt dù giá có cao hơn so với đồ biển ở miền trung chút đỉnh. Hôm đầu tiên cả đoàn ăn đồ hải sản tẹt ga với mực hấp, tôm hấp, bề bề rang muối, cua hấp, càng cua nướng, cá rán… mà cũng chỉ hết 6 triệu cho 20 người. Quán chúng tôi ăn ở gần khách sạn. Quán rất giản dị, không sang chảnh nhưng đồ ăn rất rẻ, tươi và ngon. Có lẽ cơn khát hải sản đã được giải tỏa nên buổi chiều đi chơi rất năng suất.

20621046_1643555955657056_7418850959750444180_n.jpg

Cả đoàn ra bãi tắm ở Tuần Châu. Tôi chọn bãi tắm này dù mất 20k mỗi người vì nghĩ bãi tắm sẽ sạch hơn Bãi Cháy. Nhưng khi đến có phần hơi thất vọng vì nước đục ngàu, đông người và view bị khuất bởi núi. Nhưng được cái nhà tắm tráng sạch sẽ, rộng và có nước ấm. Nhìn nước biển hơi đục nên tôi cũng không ra tắm mà chỉ thay bikini rồi ra nghịch nước cùng mọi người. Buổi chiều hôm đó không có nắng nên chúng tôi chỉ tắm biển một lúc rồi lên bờ hàn huyên chém gió rồi quay về khạch sạn chuẩn bị cho buổi tối đi quẩy.

20638685_1643555948990390_7083958215660010466_n

Tối xác định là ăn ở nhà hàng Hồng Hạnh 3 – ăn kiểu sang chảnh và lịch sự nên cả đoàn cũng tắm rửa nhanh rồi đến nhà hàng. Nhà hàng rất đẹp, kiến trúc kiểu châu Âu, sơn tường màu trắng với rặng hồng trước sân, xung quanh trăng đèn sáng lóa cả một góc trời. Món ăn ở đây được phục vụ nhanh, lịch sự và ăn rất ngon. Mỗi loại thức ăn lại có một loại nước chấm riêng rất cầu kì và chu đáo. Nếu có lần sau quay lại Hạ Long thì nhất định tôi sẽ quay lại đây. Tôi rất ấn tượng với phong cách phục vụ của nhà hàng và những món ăn ngon miệng được trình bày đẹp mắt ở đây.

20604708_1643560085656643_3555504967000047419_n

Ăn xuống xong thì anh em ra Sun World chơi, chụp ảnh, uống trà sữa và thưởng thức âm nhạc từ bar phát ra ngoài phố xá nhộn nhịp ở đây. Một cảm giác rất trẻ trung và hạnh phúc.

20728313_1643555958990389_1443157685373668765_n.jpg

Sau đó thì đi quẩy karaoke Queen Club giữa đất mỏ với những điệu nhảy và tiếng hát từ anh em ở phố huyện lên. Tầm 12 giờ thì tất cả quay về phòng ngủ chuẩn bị cho chuyến đi chơi ngày hôm sau.

20727877_1643556108990374_4561210318546888061_n.jpg

Khu vui chơi giải trí Sun World tràn ngập những trò chơi mạo hiểm thêm điểm nhấn là công viên nước và cáp treo qua biển. Dường như chỗ nào có Sun World là chỗ đó có cáp treo. Cáp treo chỗ nào cũng thấy, từ đỉnh Fansipan cho tới cáp treo qua biển ở Hạ Long.  Tôi cùng mọi người trong đoàn của mình vào công viên nước chơi và trượt máng thỏa thích. Cảm giác người bay lên theo điệu nước và những cú hích cao rồi trượt thẳng dốc xuống phê không thể tả. Dường như linh hồn của mình bay đến chín tầng mây sau đó lại bị gọi về mặt đất ngay trong tích tắc vì chiếc phao ngay lập tức trượt dốc xuống đỉnh vao vời vợi.

20638046_1643560138989971_128554189990115576_n.jpg

Bữa trưa cả đoàn ăn nhẹ rồi đi đến tranh cãi là có nên đi ra vịnh không. Do kinh nghiệm xương máu từ đợt đi Lý Sơn bị say sóng nên tôi rất sợ đi thuyền ra vịnh dù tôi chưa đi ra vịnh bao giờ. Nhưng với tinh thần thuyết phục và quyết tâm của anh em thì các chị em đã đồng ý đi ra vịnh. Cũng may là ở vịnh Hạ Long sóng không to và thuyền lớn nên không có cảm giác say sóng. Cả đoàn gọi 2 con mực nướng với một bộ bài rồi mua vé lên thuyền ra vịnh. Chiều hôm đó trời nắng chói chang nhưng khi ra vịnh rất mát và dễ chịu. Cảm giác nằm trên thuyền view nhìn ra vịnh thiu thiu giấc ngủ trưa xua tan hết mọi mệt mỏi và căng thẳng. Đến khi dậy nhâm nhi chút mực một nắng nướng và ít bia vô cùng dễ chịu. Sau đó thuyền dừng lại ở Động Thiên Cung cho cả đoàn vào vãn cảnh. View chụp ngược sáng ở đây rất đẹp vì bắt được cả vịnh Hạ Long trong cả một bức ảnh. Khi vào động cảm giác nóng và hơi khó thở do có nhiều người. Nhưng trong hang khung cảnh thiên nhiên kì vĩ và nên thơ. Sau đó thuyền vòng quanh vịnh một vòng rồi trở lại đất liền và kết thúc chuyến đi.

20637809_1643555942323724_3135200726675994577_n

Có câu nói rằng không quan trọng mình đi đâu mà quan trọng là mình đi với ai quả không sai. Trong cơn mưa bão mà cả đoàn vẫn hăng sai tinh thần ăn chơi và không trách mắng người lên chương trình không tìm hiểu thời tiết kĩ giúp tôi hiểu rằng tôi đang ở đúng nơi thuộc về mình và những người bạn đồng hành với tôi thật biết điều và biết nghĩ cho người khác. Mảnh đất Hạ Long 7 năm mới gặp lại nhưng sự đối đãi tử tế của vùng đất thiêng này với đứa con đất mỏ như tôi không bao giờ nhạt nhòa theo thời gian. Yêu sao vùng đất và những con người cùng tôi đến đây.

8/2017

The book lovers

[Book Review] Seoul đến và yêu – Quỳnh in Seoul

Mình vừa đọc xong cuốn sách “Ăn, cầu nguyện và yêu”, một cuốn sách truyền cảm hứng mãnh liệt, chạm tới tận những ngóc ngách trong sâu thẳm mình về định hướng sống và trải nghiệm cuộc sống. Cuốn này mình sẽ review cho mọi người sớm sau khi mà mình thấm, thấu và chiêm nghiệm hết nó trong cuộc sống của mình. Thếnên khi mình đọc được dòng giới thiệu “Một cuốn sách du ký chắc chắn sẽ khiến cảm hứng Đi, Chơi và Yêu của bạn tăng vọt” của cuốn Seoul Đến Và Yêu, mình đã không chần chừ khi mua cuốn sách này về vì theo mình nghĩ mỗi người trong cuộc sống nên tập trung vào ba điều quan trọng để trải nghiệm và sống hết mình với những gì mình yêu thích.

“Seoul Đến và yêu” không chỉ là một cuốn guidebook về du lịch, trải nghiệm cuộc sống ở Hàn Quốc mà còn đan xen những câu chuyện, bất mí thú vị, cảm quan riêng về Seoul của tác giả Quỳnh in Seoul. Đây là một cuốn sách rất hữu ích cho những ai có hứng thú với nền văn hóa cũng như phong tục của Hàn Quốc và ước mơ được một lần đặt chân đến đất nước xinh đẹp này. Thiết kế bìa của cuốn sách cũng rất độc đáo, bìa cứng rất xịn, vừa nhìn biết viết về Hàn Quốc với những biểu tượng đặc trưng như rượu soju, kimbap, tháp namsan, các ajuma tóc xoăn…

Cuốn sách như một kim chỉ nam, một cẩm nang hướng dẫn đầy đủ và ngắn gọn tất cả những gì chúng cần chuẩn bị khi tới Seoul, từ khi còn hồi hộp lên kế hoạch cho chuyến đi, làm visa, book vé máy bay, book phòng, lên plan du lịch cho khi đến Seoul ăn gì, chơi gì, đi đâu, trải nghiệm gì mang đậm chất Hàn cho đến khi chia tay “Anh bạn mắt híp” này ra về. Một số sách cẩm nang du lịch theo mình mà nói thì chỉ đơn thuần truyền tải cho người đọc những lời giới thiệu, cung cấp thông tin và recommend địa điểm nổi tiếng và những hoạt động làm trải nghiệm khi tới địa điểm đó. Nhưng, đối với Seoul đến và yêu lại hoàn toàn khác với một quyển sách thông thường. Đọc Seoul đến và yêu, chúng ta không chỉ cảm nhận được văn hóa, cuộc sống mang âm hưởng đậm chất Seoul. Bên cạnh đó, bạn còn được Quỳnh chia sẻ lần lạc đầu tiên, lần hẹn hò đầu tiên ở Sông Hàn; các nét văn hóa đậm chất Hàn Quốc như nhà tắm hơi, canh tương đậu. nghệ thuật trà cổ; cách yêu của người Hàn mang đặc trưng như thế nào. Bản thân mình rất thích đất nước Hàn Quốc, yêu thích tìm hiểu về văn hóa, con người Hàn vì một thời gian hồi cấp 3 mình cũng mê mệt phim Hàn và các anh Super Juniors, hiện mình cũng đang học tiếng Hàn và làm cho công ty Hàn nữa và rất may mắn là mình có 10 ngày trải nghiệm ở Hàn mùa hè vừa rồi, nên đọc cuốn sách này giống như tô vẽ lại cho mình những kí ức hạnh phúc, tĩnh lặng và sâu lắng trong thời gian mình tới Hàn Quốc vậy. Với cuốn sách này, mình kì vọng ở nữa nhiều chia sẻ thú vị và độc đáo hơn về Seoul.

Cầm trên tay Seoul đến và yêu cảm giác như nắm cả Seoul trong lòng bàn tay. Từng địa điểm, món ăn, phong tục được Quỳnh mô tả vô cùng chi tiết và mang đậu dấu ấn trải nghiệm cá nhân theo cách của người bản địa. Với từ ngữ ngắn gọn, dễ hiểu cộng thêm những hình ảnh cũng như những câu chuyện do chính tác giả tự chụp và cảm nhận trong 7 năm sinh sống ở Hàn Quốc từ khi còn là nữ sinh trung học cho đến khi là sinh viên, cuốn sách sẽ góp phần mang đến những góc nhìn mới, tổng quan hơn, hấp dẫn hơn về một đất nước muôn màu muôn vẻ. Các chủ đề cũng được tác giả chia thành từng khu vực (area) theo từng mục đích du lịch khác nhau của mỗi người, từ đồ ăn nên thử, cách di chuyển bằng tàu điện xe bus, đến những bật mí về tập tục của Hàn sẽ khiến bạn phải há mồm kinh ngạc và không chần chừ sắp xếp ngay đồ đạc để lên đường luôn. Tác giả dẫn dắt cuốn sách theo cách di chuyển khi đến Seoul từ Việt Nam nên người đọc có cảm giác mình đang được sách balo lên và đi vậy. Từ lúc ở Việt Nam lên máy bay, cho đến khi tới sân bay Incheon di chuyển vào trung tâm như thế nào và trong thời gian ở đây di chuyển tới các địa điểm tham quan theo tuyến tàu điện ngầm cho hợp lí và tiết kiệm thời gian nhất. Các địa chỉ ăn chơi, mua sắm, tham quan được Quỳnh hướng dẫn vô cùng chi tiết, kèm theo là những câu chuyện nho nhỏ về cuộc sống và văn hóa Hàn Quốc.

Các địa điểm nhất định phải đến ở Seoul được sắp xếp dựa theo tiêu chí ưu tiên về địa điểm, mức độ nổi tiếng và ảnh hưởng trong đời sống văn hóa Hàn Quốc, danh sách này cũng giúp các bạn tự sắp xếp và vạch ra lịch trình du lịch dễ dàng hơn rất nhiều. Trong 13 area trong sách, mình mới đặt chân đến are 1,2,3,4,7 và còn đến tận 8 area nữa mình chưa được trải nghiệm nên mình rất muốn quay lại Seoul nhiều lần nữa. Các bạn cùng mình điểm qua một số địa điểm du lịch Seoul và Hàn Quốc qua ảnh cùng với mình để xem mình đã có 10 ngày tuyệt vời ở đây như thế nào và mình đã đi qua những area mà Quỳnh liệt kê trong sách nhé.

#Area 1: Myeongdong – Namsan Tower

“Nếu bạn là một tín đồ thời trang và luôn “ngập ngụa” trong tình yêu với quần áo, váy vóc, túi xách, giày dép, phụ kiện… thì chắc hẳn “Myeongdong” là nơi nhất thiết không thể bỏ qua. Đây là khu vực vô cùng nổi tiếng đối với người yêu thời trang châu Á, đặc biệt là phụ nữ”. Ở Myeongdong bạt ngàn các hãng mỹ phẩm nổi tiếng của Hàn. Cả một con phố trải dài chỉ cách nhau 5-10m là có một cửa hãng mỹ phẩm từ innisfree, natural republic, skinfood, laneign, etude house… hay các đồ hiệu giá cả phải chăng như zara, h&m, uniqulo… Đối với những người yêu và đam mê mỹ phẩm thì đến đây đúng là không có lối về.

Nếu chịu khó đi bộ lên đây, bạn sẽ được cả một ngọn núi hoa anh đào ôm trạo vào lòng vào mùa xuân, hay cả một rừng lá vàng lá đỏ rải thảm trên từng bước bạn đi vào mùa thu, lấp lánh ánh nắng vàng dưới bầu trời xanh cao vút… Móc khóa tính yêu trên thành cầu tháp, hi vọng tình yêu lúc đó sẽ đi mãi đến cuối cuộc đời… Thời khắc đẹp nhất của Namsan là hoàng hôn, vì khi đó bạn sẽ được nhìn ngắm Seoul dần lên đèn và những cặp đôi e thẹn trao nhau một cái hôn má. Đó là cảnh tượng vừa hùng vĩ, lại vừng lạ lùng và thơ mộng mà bạn hiếm khi thấy được.”

#Area 2: Ewha – Sichon (Yonsei Universtiy)

Trường đại học Yonsei nằm trong top 3 trường đại học của Hàn Quốc và được thành lập bởi giáo sĩ Underwood khi đến Hàn Quốc truyền đạo vào thế kỉ 20. Ngôi trường đẹp một cách lãng mạn với rất nhiều cây cối và kiến trúc theo lối phương Tây. Được học tập và trải nghiệm môi trường ở đây thật là một điều tuyệt vời quá sức tưởng tượng.

#Area 3 *** Insadong – Samcheomdong

“Nếu bạn mơ ước trở thành một chủ tiệm cà phê bánh độc đáo hoặc đang tìm kiếm một địa điểm hẹn hò lãng mạn như các cặp đôi Hàn Quốc, hay bạn là một nghệ sĩ trên đường khám phá các nguồn cảm hứng mới thì Samcheongdong đang đợi bạn… Vào mùa thu, hai hàng rẻ quạt rụng lá vàng ngập lối nhỏ, tạo thành một bức tranh đẹp không lời nào tả xiết…”

#Area 4 *** Gyeongbukgung

“Khi mùa xuân sang, cả trời rợp hoa anh đào bay trong gió, đậu lên mái tóc tết của các thiếu nữ mặc hanbok, bạn sẽ cảm nhận được một không khí cổ kính đầy thơ mộng. Nhìn những tán anh đào rủ trên mặt hồ trong cung, hiếm có người nào không xiêu lòng được… Đón từng ánh bình minh và từng hạt tuyết đầu mùa, cứ như đắm mình trong vẻ đẹp Hàn cổ thời Joseon vậy”

*** Một vòng ẩm thực Seoul

Người Hàn Quốc thật sự ăn rất nhiều. Đấy là lí do tại sao họ có nhiều năng lượng để làm việc đến vậy. Đợt mình đến Hàn Quốc, câu nói trước bữa ăn của người Hàn là ăn nhiều vào nhé chứ không phải chúc ngon miêng. Do bị ảnh hưởng của chiến tranh, cách đây 60 năm người Hàn Quốc rất nghèo và không có gì để ăn, nên họ luôn mang muốn con cháu mình được ăn nhiều và no đủ. Ngoài các bữa ăn chính, chúng mình cũng được cho ăn rất nhiều kem, hoa quả, bánh kẹo, uống cafe trong các bữa ăn phụ nên có thể nói chuyến đi Hàn Quốc của mình giống như một tour ẩm thực vậy. Mình được ăn hầu hết các món ăn nổi tiếng của Hàn Quốc như gà tần sâm, thịt nướng, canh xương bò, mỳ đen chachangmyeon, cơm trộn bibimbap, tobokki, manduk-guk, kimbap, canh đậu tương, kimchi, gà rán, bingsu…

Ngoài Seoul, mình còn được đi đảo Nami và biển Gyeongpo nữa. Đây là lần đầu tiên mình được đến nơi đã từng quay bộ phim “Bản tình ca mùa đông”. Nơi đây thật sự rất lãng mạn, tràn ngập trong cây cỏ, hoa lá và gió thổi em dịu bay hết mọi mệt mỏi muộn phiền.

Trong cảm quan của mình, Seoul giống như một nơi chúng ta đến trị liệu, hàn gắn và làm mới lại cho những tâm hồn từng bị tổn thương và đau khổ vậy. Những cảnh đẹp đến nao lòng, những phố mua sắm quần áo mỹ phẩm cực kì rẻ, những món ăn bổ dưỡng đầy đặn, những con người nhiệt tình, nồng hậu… thật sự là những liều thuốc vô cùng tốt để chữa lành đi hết những vết thương lòng.

Câu khẩu hiệu trong văn hóa du lịch Hàn Quốc năm nay là “I Seoul You”. Trong chữ Seoul bỏ chữ e đi sẽ trở thành chữ Soul do vậy câu này còn có nghĩa là “I Soul You” – Anh Soul Em – Anh nhìn thấy, cảm nhận tâm hồn của Em. Do vậy cuốn sách Seoul Đến Và Yêu có thể đổi thành Soul Đến Và Yêu – Đọc cuốn sách này để chúng ta hiểu thành phố Seoul từ trong tận ngóc ngách tâm hồn, từ nét hoang sơ chân thật vốn có nhất của một thành phố lãng mạn đầy hoa và thơ.

The Book Lovers

#bookreview #thebooklovers #seouldenvayou #quynhinseoul #korean #seoul

2/8/2017

[Book Review] Đại gia Gatsby F.Scott Fitzgerald by Thebooklovers

The Great Gatsby (F.Scott Fitzgerald) nằm trong top 100 cuốn tiểu thuyết “must-read” đối với các booklovers. Cuốn tiểu thuyết “khác thường, tuyệt đẹp, cấu trúc phức tạp song trên hết là giản dị” (như lời chính nhà văn) từng được xếp thứ hai trong danh sách 100 Tiểu thuyết Hay nhất Thế kỷ 20 của Modern Library. Tạp chí Time vinh danh The Great Gatsby là một trong 10 kiệt tác văn chương vĩ đại nhất mọi thời đại.

Đại gia Gatsby khắc họa những thăng trầm của Jay Gatsby  – một đại gia giàu có điển hình của xã hội Mỹ những năm 20 thế kỉ trước qua lời tự sự chân thực và đầy tình cảm của anh bạn hàng xóm Nick Carraway  xuyên suốt câu chuyện. Gatsby là một biểu tượng lớn trong văn hóa đại chúng Mỹ. Gatsby đại diện cho một kiểu người từ tay trắng đi lên, có một quá khứ đen tối, một tình yêu say đắm bí ẩn; người trong cuộc đời đã chạm tới tột đỉnh vinh quang để rồi mất đi tất cả.

Tóm tắt câu chuyện:

Anh chàng Nick Carraway chuyển đến New York sống, anh hy vọng mình sẽ lên hương khi bán trái phiếu ở Phố Wall, và mướn một căn nhà nhỏ ở khu West Egg, ngay cạnh dinh thự của ông triệu phú bí ẩn Jay Gatsby.

Em họ của Nick – Daisy Buchanan – cưới triệu phú Tom Buchanan và sống ở khu “nhà giàu máu xanh” East Egg; sau khi nhận lời mời của Daisy đến ăn tối, Nick phát hiện ra rằng Tom lăng nhăng và Daisy không có được cuộc hôn nhân hạnh phúc. Cùng lúc đó, Nick nhận lời mời đến dự một bữa tiệc đình đám của chàng Gatsby bí ẩn, để rồi phát hiện ra rằng mục đích của Gatsby là muốn Nick giúp anh tiếp cận người mình yêu từ lâu nay: cô Daisy Buchanan.

“Đại gia Gatsby” lấy bối cảnh New York hoa lệ vào năm 1922, kể về chàng trai nghèo Jay Gatsby phất lên nhanh chóng từ chỗ “ hàn vi”, chàng đem lòng yêu một phụ nữ giàu có, xinh đẹp và vô cùng quyến rũ – Daisy Buchanan. Chàng đã dùng mọi thủ đoạn để chiếm đoạt một lượng của cải lớn với hi vọng chinh phục được người đẹp và bước chân vào giới thượng lưu hào nhoáng. Gatsby những tưởng sẽ có được tất cả – tiền bạc, quyền lực và sự giàu sang, cùng với đó là một tình yêu nồng cháy với người phụ nữ xinh đẹp -, nhưng rồi cái ảo tưởng tình yêu đó tan vỡ thật đau đớn, theo sau là một kết cục đáng buồn dành cho chàng.

Trong truyện, Jay Gatsby là một nhân vật mơ hồ cũng như bí ẩn, anh tượng trưng cho niềm hy vọng vươn lên nắm lấy ước mơ của nước Mỹ, qua đó phê bình sự phân chia giai cấp và lối sống suy đồi của tầng lớp giàu thâm căn cố đế. Cái khoản nhân vật Gatsby thì Leonardo lột tả vô cùng siêu: lịch lãm, có sứt hút, và đôi khi còn lóng ngóng dễ thương, nhưng ánh mắt luôn ẩn chứa điều bí ẩn khiến chúng ta cứ vừa muốn tin vừa muốn nghi ngờ.

The Great Gatsby sở hữu gần như mọi yếu tố để trở thành một tiểu thuyết thuộc hàng kinh điển nhất.

Sự thịnh vượng và phù phiếm của “Thời đại nhạc Jazz”

Đại gia Gatsby đưa người đọc xuôi miền thời gian, trở về với nước Mỹ phồn hoa những năm 1920 với bao phù phiếm và ảo mộng. Phim đặt bối cảnh tại vùng đất Long Island vào năm 1922. Khởi đầu của thời kỳ về sau được sử sách gọi là “những năm 20 gầm thét” (Roaring Twenties), “thời đại hoàng kim” hay “thời đại nhạc Jazz” (Jazz Age, cái tên do chính Fitzgerald đặt cho thời kỳ 1918-1929). Thời đại nhạc Jazz – kỉ nguyên vàng của Jazz đầy sống động, với những bước chuyển mình của văn hóa, với giới thượng lưu Mỹ đắm chìm trong guồng quay của sự xa xỉ, hào nhoáng và cả sự tan vỡ của giấc mơ Mỹ.Đây là thời kỳ nền kinh tế thế giới, đặc biệt là kinh tế Mỹ, phát triển đến đỉnh điểm của sự thịnh vượng để rồi kết thúc bằng cuộc Đại suy thoái năm 1929. Cuộc đời của Gatsby, nhân vật chính trong phim, về bản chất, chính là lời tiên đoán bi quan và chính xác của Fitzgerald cho sự tàn lụi không thể ngăn chặn của xã hội Mỹ lúc bấy giờ. Có thể ví cuộc đời Gatsby cũng như toàn bộ nước Mỹ thập niên 1920 của thế kỷ trước với chính chiếc Roll Royce màu vàng thời thượng mà Gatsby sở hữu – ngày càng tăng tốc điên cuồng về phía trước, mất kiểm soát và cuối cùng dẫn đến thảm họa.

choáng ngợp người xem bởi những buổi tiệc vô cùng xa hoa tràn ngập rượu, hoa, âm nhạc, khiêu vũ, những bộ đầm quyến rũ, những bộ trang sức đắt tiền, những vị khách mời nổi tiếng…

Chân dung Gatsby

F.Scott Fitzgerald khi dành lại cho Gatsby sự xuất hiện sau cùng trong dàn nhân vật chính. Gatsby hoàn toàn giấu mặt trong suốt phần đầu của bộ phim và chỉ xuất hiện trong những lời ngồi lê đôi mách của thiên hạ. Nick Carraway, người dẫn chuyện, chỉ thấy bóng dáng thấp thoáng của Gatsby sau ô cửa sổ hoặc trên bến tàu. Đến lúc khán giả ít ngờ nhất, thì Gatsby bỗng từ đâu hiện ra, tay giơ cao ly rượu vang, quay lưng lại mỉm cười với Nick Carraway một nụ cười mê hoặc – nụ cười “có lẽ cả đời chỉ gặp được bốn, năm lần”, “có phẩm chất khiến ta thấy yên lòng mãi mãi”, cùng với dàn pháo hoa bất chợt xòe nở ngay đằng sau. Một hình ảnh mạnh mẽ, ấn tượng, không thể nào quên đối với bất cứ ai từng yêu mến Leonardo DiCaprio hoặc hâm mộ cuốn tiểu thuyết.

Mối tình si đến cuồng dại của Gatsby với Daisy Buchanan

Tiểu thuyết dần dần hé lộ nhiều hơn về Gatsby – quá khứ bí ẩn và tội lỗi của anh ta; tình yêu mãnh liệt không phai tàn theo năm tháng của anh dành cho Daisy Buchanan, một tiểu thư “nhà lành” đầu tiên anh từng quen tại Louisville và đã kết hôn với một triệu phú khác là Tom Buchanan. Thông qua cầu nối là Nick Carraway, Gatsby dần tìm cách giành lại Daisy về phía mình…

Daisy Buchanan, mối tình ám ảnh của Gatsby. Đặc trưng nhất ở Daisy không phải là sắc đẹp “nghiêng nước nghiêng thành” mà ở lối nói nhấn nhá các đại từ, cách kéo dài các âm tiết, giọng lên bổng xuống trầm như một điệu nhạc vui. Bí quyết quyến rũ của Daisy là giọng thủ thỉ, thì thầm, cốt để người nghe phải ghé sát vào mình.

Tôi thích cách dịch “Gatsby vĩ đại”, hơn là “Đại gia Gatsby.” Bởi ở đời, tìm được một người đàn ông có một tình yêu mãnh liệt như thế thật hiếm.Tác giả khéo léo đặt tình cảm ấy của Gatsby trong bối cảnh một xã hội vô tâm, vô tình và sùng bái vật chất và những thứ phù hoa. Một sự đối nghịch đến đáng thương.

Đối với tôi, Gatsby không chỉ là đại gia về vật chất mà ông cũng chính là một đại gia về tình cảm khi mà giữa thời buổi người ta chỉ chú trọng vào những điều xa hoa phù phiếm thì chỉ riêng mình ông vẫn mang và sống hết mình với tình yêu say đắm trong sáng mê dại của ông.

Cái chết của Gatsby

Tiểu thuyết khắc họa bối cảnh tuyệt đẹp của vùng vịnh Long Island, nơi mà dinh thự Gatsby cũng là toà lâu đài tráng lệ nhất vùng ngày đêm tưng bừng với những bữa tiệc cực kì xa hoa cùng những vị khách mời là những người giàu có, nổi tiếng đến từ New York. Bên kia vịnh, khu East Eggs của những người “giàu từ trong trứng” có một toà dinh thự khác, nơi mà Daisy – tình yêu ngang trái của đời Jay Gatsby, sống mà không hề biết rằng hằng ngày vẫn có một người phóng tầm mắt xa xăm về phía mình từ bên kia bãi vịnh. Cuộc đời vẽ ra nhiều mối quan hệ đan xéo để một ngày bất ngờ Daisy và Jay lại được gặp nhau, tình yêu sau bao năm nay lại được nung nóng mãnh liệt. Nhưng không ai ngờ rằng, ngọn lửa tình vừa được thắp trở lại ấy đang dần thiêu rụi nhiều điều tốt đẹp, dẫn đến những bi kịch đau thương và vạch trần bộ mặt thật của những kẻ vô tâm trong cái xã hội phù phiếm ấy.

Suy đồi về đạo đức của xã hội Mỹ

Câu chuyện được dẫn dắt theo mạch hồi tưởng của Nick Carraway, người mà ở khởi đầu phim đang phải điều trị chứng trầm cảm và nghiện rượu. Những năm tháng tuổi trẻ sôi sục nhiều tham vọng, Nick từng đến New York và tại đây anh có quen với một con người kỳ lạ, hành tung bí ẩn tên là Gatsby. Không ai biết Gatsby là ai, anh ta đến từ đâu. Không ai từng gặp Gatsby ngoài đời. Tất cả những gì thiên hạ biết về anh chỉ là tòa dinh thự lộng lẫy và những bữa tiệc thâu đêm suốt sáng.

Hình ảnh biểu tượng và lối hành văn mê hoặc của F.Scott Fitzgerald

Kết

Người ta nhìn thấy ở Gatsby một sự hiến sinh cho những phù phiếm lòe loẹt của cái gọi là “Giấc mơ Mỹ”. Nhưng đồng thời ở Gatsby cũng tồn tại một năng lực hy vọng kỳ lạ của kẻ không bao giờ biết bỏ cuộc, một tình yêu say đắm chân thành và cao thượng; một sự lãng mạn ngây thơ đến đáng thương. Chính những phẩm chất đó đã xây dựng nên một Gatsby phức tạp – một kẻ vừa là nạn nhân, vừa là trò hề, đồng thời cũng là một đấng anh hùng. Những thăng trầm trong cuộc đời Gatsby cũng là minh chứng rõ cho tính phù du, tạm bợ, đầy bất trắc của kiếp người.

Đối với những hình ảnh biểu tượng của phim như cặp mắt của bác sĩ T.J. Eckleburg và ánh đèn xanh, dường như sợ khán giả không hiểu.

Đối với những người chưa đọc cuốn sách, The Great Gatsby là một bộ phim giàu tính biểu tượng, ám ảnh và dữ dội. Có lẽ ám ảnh tôi nhất chính là Gatsby – một gã si tình vĩ đại của nước Mỹ mang tỏng mình chút lịch lãm, sầu khổ, phiền muộn, phù phiếm, cùng chút ngây thơ quê mùa của kẻ giàu xổi…

The Great Gatsby một chuyến du hành rực rỡ đưa khán giả ngược trở lại quá khứ đến với “Thời đại nhạc Jazz”, hòa mình vào không khí của “thế hệ mất mát” nơi “mọi thánh thần đã chết cả, mọi cuộc chiến trận đã diễn ra xong, mọi niềm tin của con người đã tan vỡ”.

 

[Book Review] Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm – Kim Woo Choong

Giới thiệu

“Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm” là hồi ký của Kim Woo Choong kể về những câu chuyện về cuộc đời ông và cách ông quản trị và lãnh đạo tập đoàn Daewoo từ ngày mới thành lập cho tới ngày nay. Qua cuốn sách ông muốn truyền cảm hứng cho người trẻ sống một cuộc sống phụng sự, dám ước mơ và làm việc hăng say để thực hiện ước mơ đó. Cùng với “Không gì là thất bại, tất cả là thử thách” của Chung Ju Yung, “Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm” của Kim Woo Choong là những cuốn sách kể về những thế hệ vàng son có công rất lớn trong việc xoay chuyển lịch sử Hàn Quốc.

Tóm tắt tiểu sử Kim Woo Choong

Kim Woo Choong sinh ngày 19-12-1936. Theo ngày sinh thì ông thuộc cung Nhân mã. Nhưng tôi nghĩ ông giống một người thuộc cung ma kết vì ông là một con người của công việc luôn coi công việc là đam mê của mình.

Ông là một thanh niên xuất chúng. Hồi nhỏ ông từng phải chịu cuộc sống cơ cực, một mình đi bán báo nuôi sống cả gia đình nhưng ông nỗ lực không ngừng theo học ngành kinh tế trường đại học Yonsei – Top 3 trường đại học nổi tiếng nhất của Hàn Quốc, chịu ảnh hưởng mạnh mẽ của giáo dục phương tây vì người sáng lập ra trường là giáo sĩ Underwood. Để rồi sau này trở thành một tượng đài doanh nhân vĩ đại.

Kim Woo Choong là nhà sáng lập viên và nguyên chủ tịch điều hành tập đoàn Daewoo của tập đoàn Daewoo. Daewoo trong tiếng Hàn có nghĩa là Đại Vũ – Cơn mưa lớn. Từ cái tên đã thấy tham vọng của Kim Woo Choong về thành lập một Doanh nghiệp có sức ảnh hưởng lớn, tưới mát những “mầm xanh” cho cả nền công nghiệp Hàn Quốc để tạo ra kỳ tích thay đổi toàn bộ bộ mặt nền kinh tế Hàn Quốc. Từ một công ty kinh doanh xưởng dệt nhỏ với vốn khởi điểm 5.000 USD, ông đã đưa Daewoo thành một trong những Chaebol có nền công nghiệp lớn mạnh nhất nhì Hàn Quốc, bước vào thời kì hoàng kim và nổi tiếng khắp thế giới.

Mặc dù có sự nghiệp vô cùng lừng lẫy, nhưng đoạn cuối trên con đường ông đi phải trải qua một thất bại vô cùng to lớn, cuốn phăng mọi nỗ lực và thành quả ông đã gây dựng. Cuộc khủng hoảng kinh tế Châu Á năm 1997 – 1998 đã đưa Daewoo đứng trước nguy cơ phá sản kèm theo đó đưa Kim Woo Choong vào vòng lao lý đồng thời ảnh hưởng nghiêm trọng đến con đường chính trị của ông. Nhưng hình ảnh của ông vẫn luôn là huyền thoại, là người anh hùng của xứ sở Kim chi.

Bối cảnh cuốn sách “Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm”

“Thế Giới Quả Là Rộng Lớn Và Có Rất Nhiều Việc Phải Làm” được xuất bản vào tháng 8 – 1989 tại Hàn Quốc và ngay sau đó ngay lập tức được thanh niên trên thế giới chào đón và trở thành “best seller” với hàng triệu bản được bán ra. Quyển sách như là sự định hướng, là kim chỉ nam mà ngài Kim Woo Choong muốn nhắn gửi đến thế hệ trẻ trên khắp thế giới.

Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm được viết vào những năm cuối của thập niên 80, khi mà nền kinh tế Hàn Quốc bắt đầu có những bước khởi sắc sau thời kì khốn khó những năm 60. Cuốn sách kể về giai đoạn khi mà đất nước Hàn Quốc còn nhiều khó khăn và thua kém các cường quốc khác trên thế giới, người Hàn Quốc bắt tay vào lao động và sáng tạo không ngừng nghỉ để biến một quốc gia nghèo khó trở thành một dân tộc hùng mạnh trên thế giới. Để có cái nhìn toàn cảnh về sự nỗ lực để làm nên điều kì diệu của con người Hàn Quốc, các bạn có thể đọc thêm bài Cô bán hàng mỹ phẩm ở Seoul của Tony Buổi sáng để biết được cách người Hàn quyết tâm vực dậy đất nước.

Trong bối cảnh lịch sử dần dịch chuyển về phương Tây và nhìn thấy trước cơ hội đó, Kim Woo Choong đã dành thời gian quý báu của ông viết nên cuốn sách chứa đựng biết bao tâm huyết, nhắn nhủ, kỳ vọng của ông cho thế hệ thanh niên Hàn Quốc – những thế hệ có vai trò quan trọng trong sự dịch chuyển lịch sử này. Cuốn sách gửi gắm thật nhiều bài học, về tinh thần trách nhiệm xã hội của mỗi cá nhân, về phát triển bản thân. Cuốn này thôi thúc những bạn trẻ biết sống hi sinh, không ngừng học hỏi, làm việc, không ngừng chia sẻ, và quan trọng nhất là muốn bắt tay ngay vào thay đổi thế giới vì thế giới này còn rất nhiều việc cần phải làm.

Tại sao nên đọc “Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm”?

Bạn sẽ được truyền cảm hứng mãnh liệt để đặt những bước đi đầu tiên trên con đường sự nghiệp của mình ngay từ khi bạn mở cuốn sách ra và thấy câu nói “Lịch sử thuộc về người dám mơ ước”. Câu nói thể hiện tinh thần mạnh mẽ dám mơ ước, dám hy sinh cũng như cống hiến hết mình cho những giấc mơ, cho nhiệt huyết sống của tác giả.

Cuốn sách đánh thức những ước mơ, những đam mê ngủ quên của tuổi trẻ trỗi dậy. “Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm” là lời chia sẻ của Kim Woo Choong dựa trên những gì ông trải nghiệm, đúc kết được từ cuộc sống, kinh doanh và học tập từ thời Hàn Quốc còn đang trong cuộc nội chiến Nam Bắc Hàn đến khi xã hội Hàn Quốc giàu mạnh, thịnh vượng và phát triển như hôm nay. Từ đó ông rút ra các bài học tâm đắc về giáo dục, về chân lý kinh doanh, về mối quan hệ giữa người với người để đưa ra những lời khuyên thiết thực cho thế hệ trẻ tiếp bước con đường mà các bậc đi trước như ông đã gây dựng để xây dựng một xã hội Hàn Quốc giàu mạnh. Câu chuyện của tác giả với hơi hướng tinh thần của một doanh nhân lừng lẫy sẽ tiếp thêm động lực cho chúng ta biến ước mơ thành hiện thực. Đối với những ai còn sợ hãi bước ra vùng an toàn của mình, đối với những ai lựa chọn cuộc sống an toàn ổn định thay vì dấn thân trải nghiệm khám phá thì nên đọc cuốn sách này. Một lần thôi, một lần duy nhất trong đời hãy thử làm khác đi, thay đổi bản thân, vận dụng hết các nguồn lực của mình để vượt lên, chiến thắng chính sự nhút nhát và yếu kém trong bản thân mình. Đây là một cuốn sách vô cùng giá trị, nhất là đối với những người trẻ có khao khát phát triển bản thân, biết sống và hi sinh vì mọi người. Cuốn sách chứa đựng những triết lý sâu sa về cuộc sống và các tác giả giải quyết vấn đề, xoay chuyển thế cục vô cùng tài tình và thông minh.

Cuốn sách cho ta thấy tuổi trẻ là một tài sản quý báu nhất cuộc đời. Bởi vì tuổi trẻ là tài sản quý giá nhất của cuộc đời mỗi con người. Không phải là bây giờ thì là bao giờ. Chúng ta có sức khỏe để làm thật nhiều việc, có thời gian để phạm sai lầm, làm bất cứ những điều gì mình mơ ước. Vậy nên đừng hoài phí những ngày tháng tuổi trẻ, đừng mãi sống an toàn, sống an nhàn và tự thõa mãn với những gì đang diễn ra đều đều hằng ngày của mình. Hãy lao ra cuộc đời, sống cuộc sống có ý nghĩa cho bản thân, cho gia đình, và đất nước bởi “Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm. Hồi trẻ, Kim Woo Choong có hoàn cảnh gia đình khó khăn nghèo khó nhưng không vì thế mà ngăn cản ông ngừng mơ ước và ông đã xây dựng Tập Đoàn Daewoo hùng mạnh bằng chính sự nỗ lực không mệt mỏi chinh phục thành công của mình. Tuổi trẻ đúng là vô giá và ngẫm rằng phải sống cho đáng sống,đáng những năm tháng tuổi trẻ với ước mơ vẫy vùng Biển Lớn.

Ông truyền tải cho người đọc những lời khuyên về đam mê làm việc, cách sống hy sinh, phụng sự cho người khác, không ngừng học hỏi và mở rộng kiến thức thông qua việc du lịch, đọc sách, học hỏi từ những người tài giỏi qua những bài học quý giá từ chính những trải nghiệm và cuộc đời đầy những bước thăng trầm của ông. Chung ta cần đọc để hiểu tại sao những con người Hàn Quốc, xuất phát điểm cũng như Việt Nam thôi mà họ lại phát triển vượt bậc đến vậy vì bối cảnh của Hàn Quốc lúc bấy giờ có nhiều điểm tương đồng với Việt Nam hiện nay. Đấy chính là nhờ tinh thần, cảm hứng mạnh mẽ từ những con người như nhà sáng lập Daewoo, Kim Woo Chung. Những bài học, kinh nghiệm lời khuyên của tác giả về nghị lực phi thường vượt qua nghịch cảnh khó khăn, nghèo đói, thiếu thốn mãi là những bài học quý giá cho thế hệ trẻ mai sau.

Chúng ta cần làm gì để vươn ra biển lớn?

Nổi bật trong cuốn sách là ba bài học ông đúc rút được và muốn gửi gắm đước người trẻ. Thứ nhất là dám ước mơ và tư duy đổi mới sáng tạo và kĩ năng giải quyết vấn đề xuất chúng. “Lịch sử thuộc về những người dám mơ ước. “Những tinh thần sáng tạo dẫn dắt lịch sử tiến lên”. “Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm” khắc họa bức tranh về những người Hàn Quốc nỗ lực bằng cả sinh mạnh để làm thế giới thay đổi cách nhìn về đất nước ở bán đảo Triều Tiên bé nhỏ này bằng tinh thần dân tộc và khát khao đổi mới, sáng tạo. Tư duy đổi mới, sáng tạo chính là then chốt làm nên điều kỳ diệu và đột phát trong đổi mới và cải cách kinh tế xã hội. Điều mà mình ấn tượng trong cuốn sách và muốn học hỏi nhiều nhất còn là cách giải quyết vấn đề vô cùng xuất sắc của Kim Woo Choong. Với khả năng thiên bẩm về tầm nhìn, ông mua lại những doanh nghiệp đang bên bờ vực phá sản và khiến nó trở nên sinh lời trong thời gian rất ngắn. Đó là chuyện không phải ai cũng DÁM LÀM và LÀM ĐƯỢC. Sau khi mua lại Công ty Cơ khí Hàn Quốc, vốn đang trên bờ vực phá sản do làm ăn thua lỗ triền miên, ông đã làm một việc mà ai cũng nghĩ là điên rồ, đầu tư 3 tỷ won để xây dựng cơ sở hạ tầng và chính sách phúc lợi cho đội ngũ nhân viên. Trong khi tổng số vốn của Công ty Cơ khí Hàn Quốc lúc đó chỉ hơn 6 tỷ won. Chính nước đi này của ông Kim đã khích lệ tinh thần của toàn bộ đội ngũ nhân viên công ty, vốn khi đó đã hoàn toàn rệu rã. Và chỉ sau vài năm, công ty đã vực dậy như một phép màu. Điều này cũng là một trong những triết lý lãnh đạo của ông Kim.

Thứ hai là lời khuyên về sự hy sinh và phụng sự. Xuyên suốt cuốn sách ta có thể thấy được tinh thần “phụng sự” theo đúng giáo lý Thiên Chúa Giáo của ông Kim Woo Choong, vốn ảnh hưởng sâu sắc từ mẹ ông, một con chiên ngoan đạo. Tuổi thơ cơ cực gắn liền với cuộc chiến tranh Nam Bắc Hàn đã rèn luyện cho ông những khả năng về sinh tồn và tồn tại trong những điều kiện khắc nghiệt nhất ngay từ lúc bé. Tuổi trẻ chính là thời điểm tốt nhất để thực hiện sứ mệnh của mình một cách triệt để. Bằng cách đó sẽ là nền tảng vững chắc cho các thế hệ đi sau tiến lên, khiến cho toàn bộ dân tộc tiến lên.

Thứ ba là mối quan hệ giữa con người với con người. Không ai có thể tồn tại đơn độc trong xã hội này. Và cùng với sự phát triển của công nghệ xoá bỏ mọi khoảng cách, thế giới ngày một phẳng và con người có thể dễ dàng giao tiếp, kết nối với nhau.Chữ tín, sự trung thực và khiêm tốn là những điều kiện tiên quyết nếu thế hệ thanh niên muốn hoà nhập với thế giới.

Thứ tư là triết lý về kiếm tiền và tiêu tiền. Quan điểm chính của ông về tiền là mỗi người chỉ nên làm đúng vị trí của mình, người kiếm tiền sẽ tập trung kiếm tiền và người tiêu tiền sẽ tiêu tiền cho người khác một cách hiệu quả nhất. Tiều tiền ở đây không phải là tiêu xài hoang phí, mà là dùng tiền kiếm được để chi cho sự phát triển của đất nước Đại Hàn Dân Quốc. Ông dùng gần như toàn bộ tài sản của mình để lập ra những quỹ khuyến khích về nghiên cứu khoa học cơ bản, văn học – báo chí, y tế.

Điều ấn tượng mình nhất ở cuốn này chính là nguồn cảm hứng bất tận dành cho công việc mà ông Kim Woo Choong đã tuôn trào qua từng trang viết. Cuốn sách đã truyền cho tôi nhiệt huyết, niềm đam mê và cả những suy nghĩ rất chất vào việc cần bắt tay làm một điều gì đó. Tuy nhiên, có lẽ mỗi thời mỗi khác nên quan điểm sống hết mình, ưu tiên với công việc mà quên mất gia đình, sở thích mình thấy không còn phù hợp. Chúng ta cần phải biết cân bằng giữa đam mê làm việc – cống hiến và tận hưởng cuộc sống, quan tâm tới các mối quan hệ xung quanh thì cuộc sống mới đủ đầy và trọn vẹn.

The Book Lovers

 

 

 

 

Travelling | Seoul 2017 – 10 days of happiness

“Ăn, cầu nguyện và yêu” truyền cảm hứng mãnh liệt trong tôi về khao khát đi tìm hạnh phúc đích thực, giá trị sống cốt lõi và mạc khải của bản thân. Cuốn sách chạm tới tận những ngóc ngách trong sâu thẳm tôi về định hướng và trải nghiệm cuộc sống đến đỗi đã dấy lên trong tôi một giấc mơ sống hết mình ở ba thành phố như tác giả Elizabeth Gilbert (Liz). Con đường kiếm tìm tự do và hạnh phúc của Liz trải dài qua 3 lãnh thổ văn hóa độc đáo, mà cô đặt tên cho từng chặng: Ăn (Italy), Cầu Nguyện (India) và Yêu (Bali, Indonesia).

Ở Italy là sự buông thả các giác quan và cảm nhận trong những biểu hiện đời sống bình dị: các món ăn ngon lành, khác lạ, phong vị thụ hưởng – “cái đẹp của không làm gì cả”, ý nghĩa tốt lành của chính bản thân tồn tại hay cảm giác ngọt ngào từ tiếng Italy, thứ tiếng của Danté… Là hành trình tâm linh trong Ashram của các sư phụ mà cô hằng ngưỡng mộ tại Ấn Độ để tìm lại cảm giác về bản thân và từng bước thực hành để quên đi cái bản ngã nhỏ hẹp, bước vào trạng thái tĩnh tại thuần khiết của tâm linh, để rồi cô có thể tha thứ và được tha thứ cho những đau khổ trên cõi đời này, bao gồm cả bi kịch ly hôn vừa xảy ra của riêng cô. Ở Bali, Liz tìm lại một sống cân bằng, tràn đầy yêu thương, tĩnh tại, tràn ngập hạnh phúc từ những người khôn ngoan và cô đã tìm thấy tình yêu của đời mình, buông lỏng cảnh giới sợ tổn thương và chấp nhận rằng tổn thương là một phần của tình yêu.

Tôi chỉ ước một lần trong đời được thoải mái với những cảm giác của chính mình, nuông chiều và cho phép đi đến giới hạn mãnh liệt của những cảm giác, niềm vui thích… để chiến thắng nỗi cô đơn và những tổn thương trong cõi lòng sầu thẳm. Một lần trong đời được tự do, thoát khỏi quy phạm đầy tính thực dụng, như tiền bạc hay gia đình hạnh phúc… mà xã hội áp đặt lên mình. Và tôi đã tìm kiếm thấy thế giới “Ăn, cầu nguyện và yêu” của mình tại Seoul.

Korea 2

1. Ăn: Eat Seoul up

Người Hàn Quốc thật sự ăn rất nhiều. Đấy là lí do tại sao họ có nhiều năng lượng để làm việc đến vậy. Câu nói trước bữa ăn của người Hàn là ăn nhiều vào nhé chứ không phải chúc ngon miêng. Do bị ảnh hưởng của chiến tranh, cách đây 60 năm người Hàn Quốc rất nghèo và không có gì để ăn, nên họ luôn mang muốn con cháu mình được ăn nhiều và no đủ. Ngoài các bữa ăn chính, tôi cũng được cho ăn rất nhiều kem, hoa quả, bánh kẹo, uống cafe trong các bữa ăn phụ. Chuyến đi Hàn Quốc của tôi giống như một tour ẩm thực vậy. Tôi được nếm thử hầu hết các món ăn nổi tiếng của Hàn Quốc như gà tần sâm, thịt nướng, canh xương bò, mỳ đen chachangmyeon, cơm trộn bibimbap, tobokki, manduk-guk, kimbap, canh đậu tương, kimchi, gà rán, bingsu… Chưa bao giờ vị giác của tôi được đối xử tử tế đến thế. Cảm giác như mọi thứ tốt đẹp nhất trên thế giới này đều tìm thấy ở đây. Cảm giác đi đến tận cùng sự ham muốn ăn uống của mình cũng thật thú vị.

Korea 9

Korea 8

Korea 7

2. Cầu nguyện

Người Hàn rất mộ đạo và tôi được hiểu, lắng nghe, trải qua hết những điều đó trong thời gian ở đây.

Mỗi buổi sáng chúng tôi thức dậy sớm, đọc sách, hát và tĩnh nguyện buổi sáng. Tôi có nhiều thời gian hơn để nhìn sâu vào bên trong mình thay vì vội vã đi làm ngay sau khi thức dậy như những ở nhà. Tôi nhìn thấy tận đáy lòng mình là những tổn thương mà khi chỉ nghĩ đến thôi cũng ứa nước mắt. Tôi biết rằng mình cần được chữa lành những ẩn ức và mòn mỏi thành căn bệnh thâm căn cố đế trong cõi lòng của mình.

Tôi khóc rất nhiều khi cầu nguyện vì tôi biết rằng Chúa đang ở bên tôi, Chúa chạm đến nơi sâu thẳm của đáy lòng tôi, Chúa biết tôi mệt mỏi và muốn gục gã như thế nào. Nước mắt tôi chảy không ngừng vì tôi biết rằng Chúa yêu thương tôi như thế nào và Chúa sắm sẵn kế hoạch tốt đẹp nhất trong cuộc đời tôi. Những khổ đau bây giờ tôi phải chịu chỉ là cú hích khiến tôi thay đổi, đến gần hơn với Chúa và để tôi bước trên con đường đi tìm kiếm bản ngã và mặc khải của mình.

“I gonna live like tomorrow doesn’t exist”. Hãy sống như thể hôm nay là ngày cuối cùng, hãy sống như thể ngày mai không hề tồn tại. Cuộc hành trình tìm kiếm Chúa trong tôi mới chỉ bắt đầu. Tôi cầu nguyện Chúa chúc phước trên cuộc đời tôi và ban cho tôi ân điển để tôi có thể tận hiến trong cuộc đời mình, sống một cuộc sống có ích và đẹp ý Chúa. Rồi tôi gặp câu thơ bên dưới, được khắc trên một phiến đá của đảo Nami, tôi như bừng tỉnh vì cuộc tìm kiếm Chúa của tôi được mô tả sắc nét hơn bao giờ hết qua những câu thơ này:

“I pass through the sunlight and the fog
Through the mountains which embrace the valleys
Through you
Through myself, I pass
Through whatever presents human to see
I reach to a piece of green jewel
To you, which the river embraced it
I reach to you
Thanks Lord for your Grace”

Korea 5

3. Yêu: Tìm kiếm & cầu nguyện tình yêu của cuộc đời bạn ở Namsan Tower

Trong ánh hoàng hồn chiều tà trên đỉnh Namsan – Nơi mệnh danh thiên đường của những đôi yêu nhau, hiện lên đầy đẹp đẽ và lãng mạn trong những thước phim Hàn, chúng tôi cùng cầu nguyện về tình yêu của cuộc đời mình xuất hiện sau khi vừa đi qua những tổn thương không thể tưởng tượng nổi của một mối tình tan vỡ. Có lẽ ngay từ khi bắt đầu đã là một sự lựa chọn sai lầm như những cám dỗ và bản ngã không thể chiến thắng nổi mối thâm tình và sự đồng cảm dành cho nhau.

Tôi dần chấp nhận rằng chúng tôi không cùng giá trị sống khi sự chung thủy và trung thực luôn muốn được đặt lên hàng đầu. Tôi dần chấp nhận rằng chúng tôi thực ra không có được sợi dây gắn kết và cái đích của một cuộc tình để tiếp tục rồi khiến cả hai dần xa rời và lạc mất nhau giữa dòng đời tấp nập và chóng vánh này. Tôi cũng hiểu rằng những nố lực của mình rồi cũng trở nên vô nghĩa khi trái tim đối phương đã hướng về một hướng khác và những gì ở lại chỉ là trách nhiệm để rồi câu nói buông tay nhau cũng phải nói ra vào một buổi chiều tà trong những ngày buồn nhất của cuộc đời.

Tôi vẫn kiếm tìm tình yêu của cuộc đời mình – the one dành cho tôi, người mà tôi có thể yêu tâm tin cậy và trao những điều tốt đẹp nhất. Không phải nguyên tắc gì cao xa nhưng đúng thời điểm và chung giá trị sống vẫn là những thứ tôi muốn giữ gìn. Dù có đi qua bao nhiêu ngày mưa bão nước của cuộc đời thì cái gật đầu chóng vánh cũng chẳng bao giờ mang ta đến cõi hạnh phúc cực lạc. Đúng thời điểm rồi người đó sẽ đến, đúng thời điểm rồi mọi thứ cũng trở nên tốt đẹp hơn. Đi đến tận cùng của tuyệt vọng và mệt mỏi cùng cực, hi vọng sẽ xuất hiện.

Korea 13

4. Hoàn thành 1 điều trong bucket list: Đến nơi xuất hiện trên phim

Ngoài Seoul, mình còn được đi đảo Nami và biển Gyeongpo nữa. Đây là lần đầu tiên mình được đến nơi đã từng quay bộ phim “Bản tình ca mùa đông”. Nơi đây thật sự rất lãng mạn, tràn ngập trong cây cỏ, hoa lá và gió thổi em dịu bay hết mọi mệt mỏi muộn phiền.

Korea 1

5. Luôn bên cạnh những người lạc quan và yêu đời

Korea 12

6. Trải nghiệm cảm giác của một sinh viên Hàn Quốc khi dạo bước và ăn trưa ở trường đại học Yonsei

Trường đại học Yonsei nằm trong top 3 trường đại học của Hàn Quốc và được thành lập bởi giáo sĩ Underwood khi đến Hàn Quốc truyền đạo vào thế kỉ 20. Ngôi trường đẹp một cách lãng mạn với rất nhiều cây cối và kiến trúc theo lối phương Tây. Được học tập và trải nghiệm môi trường ở đây thật là một điều tuyệt vời quá sức tưởng tượng.

Korea 6

7. Nếm finest bingsu và coffee tại Samcheong-dong

“Nếu bạn mơ ước trở thành một chủ tiệm cà phê bánh độc đáo hoặc đang tìm kiếm một địa điểm hẹn hò lãng mạn như các cặp đôi Hàn Quốc, hay bạn là một nghệ sĩ trên đường khám phá các nguồn cảm hứng mới thì Samcheongdong đang đợi bạn… Vào mùa thu, hai hàng rẻ quạt rụng  lá vàng ngập lối nhỏ, tạo thành một bức tranh đẹp không lời nào tả xiết…”

Korea 10

8. Một ngày làm Quý tộc của Gyeongbok-gung

“Khi mùa xuân sang, cả trời rợp hoa anh đào bay trong gió, đậu lên mái tóc tết của các thiếu nữ mặc hanbok, bạn sẽ cảm nhận được một không khí cổ kính đầy thơ mộng. Nhìn những tán anh đào rủ trên mặt hồ trong cung, hiếm có người nào không xiêu lòng được… Đón từng ánh bình minh và từng hạt tuyết đầu mùa, cứ như đắm mình trong vẻ đẹp Hàn cổ thời Joseon vậy”

Korea 3

9. Đối xử tốt với bản thân vì bạn xứng đáng với những điều tốt đẹp

Những buổi chiều mua sắm quần áo và mỹ phẩm ngập tay ở Myeong-dong, Insa-dong, Time Square, Podo mall… là những buổi chiều hạnh phúc nhất trong cuộc đời của tôi.

Tôi cảm giác từng tế bào trong cơ thể mình sống dậy, cái hạnh phúc và thỏa mãn của việc đối xử tử tế với bản thân mình, cho nó mặc và dùng những thứ đẹp đẽ nhất thật mãn nguyện. Đừng chờ đợi ai đối xử tốt với mình mà hãy yêu thương nó trước tiên vì bạn luôn xứng đáng với những điều đẹp đẽ.

Korea 11
“Shopping Queen ở Myeongdong”

Trong cảm quan của mình, Seoul giống như một nơi chúng ta đến trị liệu, hàn gắn và làm mới lại cho những tâm hồn từng bị tổn thương và đau khổ vậy. Những cảnh đẹp đến nao lòng, những phố mua sắm quần áo mỹ phẩm cực kì rẻ, những món ăn bổ dưỡng đầy đặn, những con người nhiệt tình, nồng hậu… thật sự là những liều thuốc vô cùng tốt để chữa lành đi hết những vết thương lòng.

Câu khẩu hiệu trong văn hóa du lịch Hàn Quốc năm nay là “I Seoul You”. Trong chữ Seoul bỏ chữ e đi sẽ trở thành chữ Soul do vậy câu này còn có nghĩa là “I Soul You” – Anh Soul Em – Anh nhìn thấy, cảm nhận tâm hồn của Em. Và tôi đã thực sự thấu cảm hết những gì đẹp đẽ nhất của vùng đất này.

Cái nắm tay

ngay-anh-ve-long-cu-choi-voi3

Nắm tay, lòng cứ ngỡ là tất cả
Chợt giật mình hóa chẳng là gì!

Là kết thúc khi chưa kịp bắt đầu.
Chẳng biết là khôn ngoan hay khờ dại…

Tự hỏi, giá ngày đấy ta không khờ dại
Biết đâu giờ này chẳng phải chia xa

Bởi vì tôi đã chợt nhận ra
Cái cầm tay đó
Chỉ đơn giản

Một bàn tay chạm vào một bàn tay
Chứ không phải
Một tâm hồn chạm vào một tâm hồn

“Ngày trẻ dại, nhiều khi một thời mà cứ ngỡ là một đời…”

“Lúc còn trẻ chúng ta từ bỏ, cho rằng đó chỉ là một cuộc tình, nhưng cuối cùng mới biết, đó thực ra là cả cuộc đời.”

“Cái nắm tay lúc về già là biết bao giông bão thời son trẻ”

[Writing X Stories] Câu chuyện nhỏ #7

itin”I think I have lost him.”
“To others?”
“Kind of. He started to change. We stop sharing, caring to each other. Texting or calling just 3 – 4 times a week. He made the image of other girl as his mobile background. He started telling lies and I know it. I have tried to figure out what’s going on and proactive in our relationship. I wanna save our relationship. But maybe it doesn’t work out because love has gone.”
“Let time decide. You have tried as much as you could.”
“I think so. In time. I feel so miserable. It hurts a lot. We used to be a happy couple. We used to perfect match for each other. Now everything seem gone. So sad”
“No need to feel that. You’ve tried. It is life. Never go the way you want.”
“It’s good that finally I can forget my first love. It’s bad that finally I have to let my second love go even though I don’t want to 😞. Don’t know when my third love come. Anyway I will accept, get over and move on.”
“Wait. Your one is still at the kindergarden =))
“=)) Waiting mode is on.”

[Writing X Stories] Câu chuyện nhỏ #6

Messesage comes:

“I feel so depressed now because I made a lot of mistakes in my relationship. I take his love for granted. I don’t trust him and always feel insecurity. I blame on him for all problems between us instead of looking back myself. And I don’t put any efforts. The reason makes me decide to start over is also wrong. I cannot move on from the past. And I wonder why he can love me?”

“You have to change. Or else you will stuck in your thinking. Do no overthink, overact. Just enjoy every single moment you have.”

“I tried but I failed. I don’t know how to do”

“You have to choose between leave and stay. Everytime he thought you leave, stay.”

[Writing X Stories] Câu chuyện nhỏ #5

Nhỏ hỏi bạn:

  • Sao dạo này đổi kiểu tóc vậy má? Trước toàn thấy thả giờ lại buộc nửa vời điệu chảy dớt ra.
  • Bố mày thích thế có sao không?
  • Con này chắc có vấn đề rồi.
  • Chuyện là, hôm trước bạn nóng quá, bạn buộc tóc như thế này, khi bạn mở cửa bước vào, crush của bạn đã nhìn bạn không dưới 5s, từ đó thấy để tóc này trông xinh xinh
  • Cái đồ dại trai. Thôi cứ tiếp tục công cuộc thả thính đi nha.