[Writing X Stories] Câu chuyện nhỏ #7

itin”I think I have lost him.”
“To others?”
“Kind of. He started to change. We stop sharing, caring to each other. Texting or calling just 3 – 4 times a week. He made the image of other girl as his mobile background. He started telling lies and I know it. I have tried to figure out what’s going on and proactive in our relationship. I wanna save our relationship. But maybe it doesn’t work out because love has gone.”
“Let time decide. You have tried as much as you could.”
“I think so. In time. I feel so miserable. It hurts a lot. We used to be a happy couple. We used to perfect match for each other. Now everything seem gone. So sad”
“No need to feel that. You’ve tried. It is life. Never go the way you want.”
“It’s good that finally I can forget my first love. It’s bad that finally I have to let my second love go even though I don’t want to 😞. Don’t know when my third love come. Anyway I will accept, get over and move on.”
“Wait. Your one is still at the kindergarden =))
“=)) Waiting mode is on.”

[Writing X Stories] Câu chuyện nhỏ #6

Messesage comes:

“I feel so depressed now because I made a lot of mistakes in my relationship. I take his love for granted. I don’t trust him and always feel insecurity. I blame on him for all problems between us instead of looking back myself. And I don’t put any efforts. The reason makes me decide to start over is also wrong. I cannot move on from the past. And I wonder why he can love me?”

“You have to change. Or else you will stuck in your thinking. Do no overthink, overact. Just enjoy every single moment you have.”

“I tried but I failed. I don’t know how to do”

“You have to choose between leave and stay. Everytime he thought you leave, stay.”

[Writing X Stories] Câu chuyện nhỏ #5

Nhỏ hỏi bạn:

  • Sao dạo này đổi kiểu tóc vậy má? Trước toàn thấy thả giờ lại buộc nửa vời điệu chảy dớt ra.
  • Bố mày thích thế có sao không?
  • Con này chắc có vấn đề rồi.
  • Chuyện là, hôm trước bạn nóng quá, bạn buộc tóc như thế này, khi bạn mở cửa bước vào, crush của bạn đã nhìn bạn không dưới 5s, từ đó thấy để tóc này trông xinh xinh
  • Cái đồ dại trai. Thôi cứ tiếp tục công cuộc thả thính đi nha.

[Writing X Stories] Câu chuyện nhỏ #4

Tôi nhắn cho bạn:

  • Tớ cảm giác bọn tớ có khoảng cách dù rất hợp nhau.
  • Khoảng cách về cái gì? – 10s sau tin nhắn lại.
  • Tớ không biết. Chỉ cảm thấy như thế. Cảm giác có cái gì đó ngăn cách giữa mối quan hệ của bọn tớ nhưng tớ không biết là cái gì cả. Cảm giác khó mở lòng hơn trước kia. Cảm giác có quá ít chuyện để nói với nhau.
  • Thôi được rồi. Tớ hỏi thật cậu nhé. Cậu nói thật đi cậu có tin người yêu cậu không?
  • Nếu tớ tin và yêu thật lòng, nhưng sau này tớ bị tổn thương, liệu tớ có hối hận không cậu nhỉ? Tớ cảm thấy sợ.
  • Yêu mà sợ tổn thương thì đừng có yêu nữa. Cậu không nghe thấy câu hãy yêu như chưa bao giờ bị tổn thương à.
  • ….
  • Cậu phải học cách tin người yêu cậu. Cậu phải thay đổi từ phía cậu trước. Sau đó hẵng nhìn về phía người yêu cậu. Tớ có cảm giác cậu đang đổ hết lỗi về phía người yêu cậu. Lúc thì hắn thế này lúc thì hắn thế kia. Nhưng thực ra vấn đề là cậu cảm thấy như thế thì đúng hơn. Đã có cái gì rõ ràng đâu mà cậu đau khổ rồi kêu ầm lên. Vì cậu sợ tổn thương nên tự cậu tạo khoảng cách thôi. Cậu cứ như thế mà đòi người khác phải hết lòng với cậu. Có mà điên.
  • Ôi phức tạp quá chắc tớ điên mất.

[Writing X Stories] Câu chuyện nhỏ #3

Tin nhắn đến.

  • Tớ đang cảm thấy rất xáo trộn và hoang mang. Tớ không biết phải làm thế nào cả?
  • Sao vậy babe?
  • Nếu tớ để cậu ấy đi, có khi nào tớ sẽ hối hận? Nhưng nếu không làm vậy, có khi sau này tớ vẫn hối hận thì sao?
  • Nhưng nếu cậu không yêu bạn kia mà vẫn tiếp tục thì sau này cậu cũng hối hận thôi.
  • Cậu có nghĩ là tớ đang lo sợ không? Có khi nào tớ chưa sẵn sàng?
  • Cậu sợ gì? Bị tổn thương à?
  • Có thể. Tớ cũng sợ làm tổn thương cậu ấy nữa. Có khi nào tiêu chuẩn của tớ quá cao nên khó chấp nhận không?
  • Tớ cũng không biết nữa. Tớ nghĩ vấn đề ở đây là cậu có bỏ qua được những khuyết điểm và chấp nhận người ta không thôi. Nên cậu phải tự hỏi bản thân cậu thôi.

Chúng ta luôn luôn làm tổn thương người mà mình yêu dù chúng ta có cố tình hay không. Mục đích cuối cùng của tình yêu là làm cho nhau bớt khổ chứ không phải mang đau đớn đến cho nhau. Nhưng khi yêu chúng ta lại tự làm khổ mình vì nỗi sợ bị tổn thương.

Tình yêu không chỉ mang đến hạnh phúc. Nó còn mang đến nỗi sợ hãi bị tổn thương. Vì thực tế khi yêu ai cũng bị tổn thương dù ít hay nhiều. Hãy chấp nhận như một phần gia vị của tình yêu.

[Writing x Stories] Câu chuyện nhỏ #2

Câu chuyện nhỏ mỗi tối.

Tối nào mẹ cũng hỏi:

  • Ngày mai mày ăn gì thế?

  • Con ăn gì cũng được. Hôm nào mẹ cũng hỏi con ăn gì làm con chẳng biết ăn gì.

  • Ăn gì cũng được xong mẹ nấu thì mày lại chê, rồi bảo chẳng có món gì mới. Tốt nhất mày làm cái menu cả tuần cho Mẹ đi chợ, mày khỏi phải nghĩ.

Một tối khác.

  • Sao mẹ thấy cơm hôm nay mày bỏ nguyên thịt thế? Mày không ăn cơm à?

  • À con quên mất chưa bảo mẹ, từ giờ con ăn gì cũng được, nhưng mẹ đừng cho con ăn thịt lợn, con chán thịt lợn lắm rồi.

  • Mày chán thịt lợn thì mày muốn ăn gì?

  • Cái gì cũng được nhưng không phải thịt lợn mẹ ơi.

  • Bây giờ đi chợ ngoài thịt lợn nấu cho nhanh mẹ cũng chẳng biết mua gì.

Hôm sau có người mở hộp cơ ra đã thấy món thịt bò xào xu xu. Và từ hôm đó không thấy sự xuất hiện của thịt lợn trong bữa cơm nữa.

[Writing x Stories] Hạnh phúc là – Câu chuyện nhỏ #1

Một hôm mình nấu mì mà nồi mì tôm sôi nhưng không có gì bắc xuống khỏi bếp. Mình loay hoay mãi không biết phải làm thế nào. Mình chạm nhẹ vào nồi định bắc xuống thì nóng giãy nảy rồi kêu ầm lên.

Mẹ mình chạy nhanh vào dùng tay không bắc nhanh nồi mì tôm đang sôi ra. Xong mẹ mình mắng mình là vô dụng không làm nên trò trống gì. Kiểu mắng yêu thôi.

Mình theo phản xạ chỉ hỏi lại mẹ:

  • Tại sao con sờ vào nóng bỏng tay mà mẹ lại bắc nó ra được nhỉ? Mẹ siêu quá.

Mãi cho đến thời gian sau này mình mới trả lời được câu hỏi này. Không phải vì mẹ mình siêu mà vì mẹ mình lao động từ bé, tay mẹ mình bị chai sạn. Những vết chai sạn dầy đến nỗi nên khi sờ vào nồi nóng mẹ mình không có cảm giác bỏng rát. Còn mình, từ bé luôn được mẹ cưng chiều, chỉ biết ăn và học, chưa bao giờ phải làm việc nặng nhọc nên tay trơn láng mỏng manh.

Vậy nên những sự rèn luyện từ trẻ sẽ khiến cho chúng ta trở nên rắn giỏi sau này. Vì có khổ đau chúng ta mới nhận ra được sự tồn tại của hạnh phúc.

Quotes from Books | Hạnh phúc đích thực

“Đừng tìm kiếm hạnh phúc ở tương lai. Hạnh phúc đang có sẵn cho quý vị ngay bây giờ và ở đây.”
– Thiền sư Thích Nhất Hạnh –
Nhiều người trong chúng ta tin rằng hạnh phúc chưa thể có được trong hiện tại và cần phải có nhiều điều kiện hơn nữa thì ta mới thực sự hạnh phúc. Đó là lý do tại sao chúng ta cứ tiếp tục chạy theo những đối tượng mà mình tìm cầu. Làm như vậy thì chúng ta sẽ chỉ mãi đau khổ.18056952_1822570881397705_7921316900776877284_n
Nếu không phải ở đây và bây giờ thì hạnh phúc sẽ ở đâu và bao giờ? Quá khứ đã qua đi, tương lai còn chưa đến. Chỉ có một khoảnh khắc thật sự có ý nghĩa, đó chính là khoảnh khắc trong hiện tại. Chỉ cần chúng ta làm tốt trong hiện tại và đó là tất cả những gì chúng ta cần vì những điều khác sẽ tự đến. Nếu chúng ta không học được cách thiền và niệm, an trú trong hiện tại, để lòng mình được an nghỉ và bình an, hạnh phúc sẽ mãi mãi như con chó đuổi theo chiếc đuôi của mình.
Khi bạn yêu đời, yêu người và trân trọng bản thân, Hạnh Phúc sẽ xuất hiện và ở lại bên bạn. Chắc chắn! Hạnh phúc đến từ những điều lớn lao, khi bạn khẳng định bản thân, hay vượt qua chính bạn… Lại cũng có những điều giản dị, bé mọn khiến bạn cảm nhận đầy đủ cung bậc của hạnh phúc.
Hạnh phúc đang ở đây và bây giờ (here and now), không cần bất cứ điều kiện gì khác bởi tất cả chỉ là hư không. Hãy biết trân trọng hiện tại.
Loves,
Thebooklovers*

Writing x Thought | Phù phiếm và mòn mỏi với câu chữ

“Tôi học cách yêu thành phố này bởi sự bình yên mà nó đem lại. Đó là khi đứng trên một ngọn đồi thoai thoải mà nghe tiếng thông reo, là khi đi giữa những hàng cây xanh mát mắt, khi ngồi yên lặng ngắm nhìn hồ nước hay giật mình khi thưởng thức vị cà phê đắng đót mà ngọt đằm… Tất cả đều là những vẻ đẹp không tên ở một nơi vẫn giữ được vẻ nguyên sơ. Có lẽ cũng nhờ vậy mà thiên nhiên và cuộc sống con người nơi đây tự nhiên hòa hợp. Thành phố vẫn nhỏ, vẫn không thay đổi gì nhiều sau ngần ấy năm, chỉ mất một ngày để tham quan hết nhưng để yêu và thấu hiểu nó, bạn phải tự mình cảm nhận và khám phá. Thậm chí đến tận bây giờ tôi mới nhận ra rằng, mình yêu nơi này hơn những gì từng nghĩ. Đó là khi đứng giữa lòng thành phố vào một buổi chiều tà, ngắm mặt trời lặn và chợt phát hiện ra từ nơi mình đang đứng, một cách ngẫu nhiên, cả ba biểu tượng của mảnh đất này vô tình đứng thẳng hàng với nhau.

Đó cũng là lúc cảm xúc vỡ òa, khi nhận ra rằng đây chính là những cảm xúc chân thành nhất dành cho mảnh đất tuổi thơ của mình.”

Đọc xong những dòng này tôi thấy vô cùng xúc động. Trong lòng tôi chỉ trực dâng trào nỗi nhớ về tuổi thơ mình. Những câu văn trôi chảy với giọng văn bình dị nhưng thiết tha đã đủ sức khơi dậy những tế bào nhớ thương đã bị chôn chặt trong con người tôi từ lâu. Tôi ước rằng mình có đủ trải nghiệm, đủ vốn từ, đủ rung cảm để có thể diễn đạt được những điều người khác khó nói thành lời.

Tôi muốn cảm nhận mọi thứ xung quanh tôi, mọi trải nghiệm của tôi một cách đặc biệt. Đó chính là cảm nhận bằng ngôn từ thay vì các giác quan. Tôi cho rằng mọi thứ tuyệt vời trên đời này, chỉ khi mà đến cả ngôn từ cũng khó để diễn đạt, khi mà đọc được những mô tả quá sức tưởng tượng của mình, đó mới là cái đẹp của sự vĩnh cửu.

 

Có lẽ tôi mặc một căn bệnh đặc biệt. Đó là bệnh tìm sự hoàn hảo trong việc dùng từ. Có những bài tôi viết xong, tôi cứ đọc đi đọc lại để tìm những từ hợp hoàn cảnh hơn, sửa câu cú và cách diễn đạt sao cho trôi chảy và văn thơ lai láng nhất có thể. Tôi đồng ý với quan điểm rằng dễ dãi trong một việc là một sự bất lương. Bất lương đến đáng sợ.

Khi đọc được những áng văn nuột nà và mỹ mãn, tôi chỉ ước mình có thể thu trọn được những từ ngữ đó vào đầu. Chắc phải trải và có những rung cảm tinh tế và sâu sắc mới đủ sức lột tả cảnh vật tinh tế, tỉ mỉ đến vậy. Mới đủ sức viết nên những câu văn giàu chất thơ và trữ tình đến thế.

Tôi yêu công việc sáng tạo, công việc làm việc với những câu chữ và tìm cảm hứng trong những ý tưởng và cách diễn đạt khác nhau. Mỗi khi đọc được những ý tưởng viết mới mẻ, tôi lại ghi chú vào một quyển sổ để sau này mình học tập. Hôm nay tôi đọc được một bài viết rất hay của nhà văn Trang Hạ ví phụ nữ như mặt trăng. Mặt trăng luôn xoay quanh mặt trời và thể hiện những mặt đẹp đẽ nhất, tròn trịa nhất, sáng chói nhất của mình cho mặt trời nhìn thấy. Đằng sau mặt trăng cũng có những lồi lõm, cũng là những đốm núi lửa trực phun trào nhưng không ai được nhìn thấy những mặt đó. Một ý tưởng ẩn dụng vô cùng tinh tế và sâu sắc. Tôi nghĩ phụ nữ cũng nên truyền thống và thiên về tính âm của mình nhiều hơn để âm dương có thể cân bằng. Khi viết lách cũng vậy, chỉ cần nhìn ra những khía cạnh người khác không thấy thì mình sẽ thấy cuộc sống cũng có nhiều điều để khai thác và tìm hiểu hơn, cho bớt sự đơn điệu và nhàm chán của lối sống mòn.

Thành công và theo đuổi đam mê của mình chưa bao giờ là điều dễ làm và dễ thực hiện. Bởi nó cần một sự kiên trì và trí hướng rõ ràng với những điều mình muốn gắn bó cả một đời. Có những cảm hứng, những sự kì công chỉ cháy lên những phút ban đầu rồi tắt lịm như mây bay trên trời. Do vậy nên muốn điều gì đó hãy đấu tranh cho nó, thức dậy và thực hiện chúng, dù có khó khăn và nản chí đến đâu.

Travelling | Maldives Việt Nam – Lý Sơn 2017

Có lẽ có những chuyến đi để trải nghiệm, để lớn và để trường thành. Có những chuyến đi bỏ tiền ra để hưởng thụ, nhưng cũng có những chuyến đi bỏ tiền ra để khổ, để vượt qua mọi nghịch cảnh. Lý Sơn 2017 là một chuyến đi tôi khó có thể quên.

Lần này tôi sẽ không kể nhiều về vẻ đẹp mê đắm trong suốt của vùng biển Lý Sơn; của những địa điểm checkin sống ảo đẹp đến mê mẩn, mà về những con người và sóng gió mà chúng tôi cùng trải qua trong chuyến đi này.

Có câu nói rằng muốn đi nhanh thì đi một mình, còn muốn đi xa thì hãy đi cùng nhau. Tôi không biết tình bạn của chúng tôi bắt đầu từ bao giờ nhưng tôi biết rằng sự khăng khít của chúng tôi ngày một tăng.