Featured

Travelling | The places I have been to

Danh sách những địa điểm du lịch mà mình đã đặt chân tới. Danh sách dưới đây là theo dòng chảy thời gian trên hành trình những chuyến đi của mình.

  1. Sapa 2012
  2. Yokohama – Tokyo, Nhật Bản,2013
  3. Hồ Chí Minh 2013
  4. Hồ Chí Minh 2014
  5. Mũi Né 2014
  6. Hồ Chí Minh 2014
  7. Đà Lạt 2015
  8. Đà Nẵng 2015
  9. Hồ Chí Minh 2016
  10. Quy Nhơn – Phú Yên – Nha Trang 2016
  11. Đà Lạt – Buôn Ma Thuột – Tây Nguyên 2016
  12. Sapa – Fanxipan 2016
  13. Hồ Thiên, Quảng Ninh 2016
  14. Hồ Chí Minh 2016
  15. Sapa Jade Hill 2016
  16. Hòa Bình 2016
  17. Phú Quốc 2017
  18. Hà Giang 2017
  19. Lý Sơn 2017
  20. Vườn quốc gia Ba Vì 2017
  21. Seoul 2017
  22. Hạ Long 2017
  23. Flamingo Đại Lải 2017
  24. Hà Nội Downtown
  25. Hải Phòng 2017
  26. Mộc Châu 2018
  27. Phillippines (Manila – Tagaytay – Quezon – Baguio) 2018
  28. Thanh Hóa FLC 2018
  29. Ninh Bình 2018
  30. Hà Nội Downtown 2018
  31. Flamingo Đại Lải 2019
  32. Bắc Cạn 2019
  33. Mộc Châu 2019 (Thung lũng mận)
  34. Mai Châu Retreat 2019
  35. Nghệ An – Biển Quỳnh 2019
  36. Cát Bà 2019
  37. A House Vĩnh Phúc 2019
  38. Tuần Châu, Hạ Long Yusen 2019
  39. Hải Phòng Downtown 2019
  40. Campuchia – Siem Reap 2019
  41. Thác Bản Giốc 2020
  42. Bản Rõm Sóc Sơn 2020
  43. Nha Trang – Ninh Thuận 2020
  44. Hàm Rồng Sóc Sơn – 2020
  45. Tà Xùa Lu Trế – 2021
  46. Huế
  47. Quảng Bình

Menu | E x p e r i e n c e s

Nơi ghi lại những chia sẻ về kinh nghiệm và chiêm nghiệm sống của Thebooklovers. Đó đều là những trải nghiệm được đúc kết từ những thành công và thất bại mà mình muốn chia sẻ với mọi người.

  1. Giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt
  2. Hướng dẫn 5 tips cơ bản để viết một bài văn chỉn chu
  3. Ba việc làm để có một kì nghỉ hữu ích
  4. 10 thói quen khiến chúng ta trở nên hấp dẫn hơn
  5. How to make your house cooler?
  6. How to make a relationship work?
  7. Điều gì mình đã học được trong năm 2019
  8. Cố thêm một chút nữa thôi
  9. Reply 2010
  10. Cách làm đào ngâm giòn ngọt cho ngày hè nắng nóng
  11. Love will find a way
  12. Vượt qua rào cản (Roadblocks)

Book Review | Tuổi 20 – Những năm tháng quyết định cuộc đời bạn – Meg Jay

Mình tình cờ biết đến cuốn sách này trong loạt bài giới thiệu sách của chị Thepresentwriter. Lúc đầu khi nghe tiêu đề, mình cảm giác cuốn sách này không có gì đặc biệt vì nó khiến mình liên tưởng đến những cuốn sách self-help dập khuôn và khô khan. Nhưng khi đọc qua nội dung và biết cuốn sách được chắp bút bởi Meg Jay – Một tiến sĩ tâm lý học đã khiến mình hứng thú và quyết định đọc sâu hơn. Đây quả thật là quyết định đúng đắn của mình. Cuốn sách thật sự rất sâu sắc và động chạm đến những vấn đề mà người trẻ thường mắc phải: lãng phí thời gian vào những năm tuổi 20 của cuộc đời mình.

Mình đọc cuốn sách “Tuổi 20 – Những năm tháng quyết định cuộc đời bạn” vào những năm cuối của tuổi 20 khi mình đang dần bước sang tuổi 29. Mình ước rằng mình có thể đọc cuốn sách này sớm hơn thì có lẽ các lựa chọn của mình có thể đã khôn ngoan hơn. Nhưng dù sao mình cũng thấy đây là thời điểm vô cùng thích hợp để mình đọc cuốn sách này, khi mà cuộc đời của mình càng rõ ràng hơn về con đường mà nó muốn đi tới.

Tuổi 20 là một lứa tuổi rất ngầu. Cảm giác mình còn trẻ, còn nhiều thời gian, nhiều cơ hội để vấp ngã và sửa sai, nên mọi thứ đều muốn trải nghiệm đến tột cùng. Chính vì thế nhiều người trẻ cho mình nhiều cơ hội để trải nghiệm và tìm kiếm bản thân trong những năm hai mươi của mình. Cuốn sách gợi mở cho mình những điều mình đã lãng phí ở tuổi 20 và cách để tận dụng độ tuổi này để đặt những viên gạch đầu tiên cho ngôi nhà cuộc đời của mình.

Cuốn sách được chia làm ba phần: Công việc; tình yêu; trí não và cơ thể. Ở từng phần Meg Jay kể về những trường hợp của những người trẻ đang lạc lối trong việc tìm kiếm bản sắc (identity) của mình và sống một cuộc sống thiếu định hướng và đầu tư cho tương lai. Thông qua sự tư vấn và đồng hành của cô, những bạn trẻ này đã sớm nhìn nhận được vấn đề của mình và bắt đầu sửa chữa từng điểm một để bước tới một tương lai tươi sáng và vững chắc hơn. Thật sự mình cũng rất tâm đắc với cách tư vấn kiên trì và quyết liệt của Meg Jay để đưa những khách hàng của mình tới nơi mà họ cần tới.

Công việc

Trong phần công việc, cuốn sách nhắc đến một loại khủng hoảng mà những người trong độ tuổi 20 thường gặp. Đó là khủng hoảng danh tính (identity crisis) hay còn gọi là khủng hoảng 1/4 cuộc đời. Lúc này chúng ta chưa định nghĩa được bản thân mình là ai, mình muốn làm gì và mình đang đứng ở đâu trong phân tầng của xã hội. Vì vậy, mỗi người trẻ đều có những con đường riêng để tìm lại chính bản thân mình.

“Không phải từ lúc sinh ra đã có tất cả, ta phải nỗ lực từng chút để hoàn thiện mình” (Mary Antin). Chính vì thế, Meg Jay khuyên mỗi người trẻ cần phải nỗ lực tích lũy vốn sống để tạo nên tương lai cho mình từ những bước chân đầu tiên. Vốn sống là những tài sản cá nhân mà ta tích cóp theo thời gian và khoản đầu tư mà ta gây dựng để phát triển bản thân. Đó là hành trang, là thứ tiền tệ ta mang vào xã hội để mua việc làm, các mối quan hệ và những khao khát của bản thân. Đó có thể là những thứ ta đưa vào sơ yếu lí lịch như bằng cấp, kinh nghiệm nghề nghiệp, hoạt động xã hội… hoặc cũng có thể mang tính cá nhân hơn như tính cách, kĩ năng, trải nghiệm, các mối quan hệ… Nhiều người trong độ tuổi 20 quá tập trung vào việc xử lý khủng hoảng doanh tính mà tảng lờ đi việc tìm kiếm vốn sống. Nhưng hai việc này cần được làm song song. Vì cái tôi và sự nghiệp không được gây dựng từ những tấm bằng đại học và điểm tổng kết mà từ những mảnh ghép về vốn sống. Meg Jay kể về quãng thời gian cô làm việc tại Outward Bound với một công việc nhàm chán nhưng mang lại cho cô nhiều trải nghiệm. Từ kinh nghiệm này đã đưa cô đến những nấc thang danh vọng mới, cho cô cơ hội theo học chương trình thạc sĩ rồi tiến sĩ để một ngày trở thành người có danh tiếng trong lĩnh vực tư vấn tâm lí. Công việc trong độ tuổi 20 có ảnh hưởng rất lớn đến sự nghiệp của chúng ta. 2/3 tăng trưởng tiền lương trong cuộc đời dựa vào 10 năm sự nghiệp đầu tiên. Do vậy, đừng trì hoãn việc tìm kiếm một công việc chính thức quá lâu mà hãy bắt tay vào việc đi tìm vốn sống qua kinh nghiệm làm việc càng nhanh càng tốt. Và đừng dừng lại cho đến khi chúng ta tìm ra công việc mình thật sự muốn gắn bó. Đến cuối cùng chúng ta sẽ hiểu mọi chuyện đều có ý nghĩa của nó và chúng ta có thể kết nối “connect all the dots” lại để kể về câu chuyện cuộc đời của mình. Danh tính của chún ta sẽ được xây dựng từ những câu chuyện có ý nghĩa mà chính chúng ta viết nên.

Cách duy nhất để tìm kiếm xem mình phải làm gì là phải làm một việc gì đó.

Meg Jay cũng đề cập đến những mối quen sơ đóng vai trò quan trọng như thế nào trong cuộc sống của chúng ta. Mối quen sơ là những người chúng ta từng gặp hoặc có chút liên hệ nhưng hiện tại đang không thân quen Những người bạn thân thiết giúp chúng ta tồn tại nhưng những mối quen sơ giúp chúng ta phát triển. Những mối quan hệ thân thiết cho ta cảm giác gần gũi thân thuộc, chia sẻ và ủng hộ nhưng không cho ta được nhiều vì những người này quá tương đồng với chúng ta. Những mối quen sơ thúc đẩy chúng ta lớn lên, bắt buộc chúng ta phải thay đổi vì chúng ta sẽ được gặp gỡ những người trong môi trường mới và mang lại luồng gió mới cho cuộc đời chúng ta. Vì vậy, hãy biết khai thác sức mạnh của các mối quen sơ. Vì những điều mới mẻ dường như đều đến từ bên ngoài vòng tròn của bạn. Networking đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc đưa chúng ta đến những nấc thang mới, do vậy hãy biết tận dụng các mối quan hệ một cách khôn ngoan. Vì những người đã giúp đỡ ta một lần, khả năng họ sẽ tiếp tục giúp đỡ chúng ta trong tương lai theo như hiệu ứng Franklin. Để mở rộng mạng lưới của mình, chúng ta hãy biến mình trở nên thú vị và có tầm ảnh hưởng đến những người khác. Người thông minh tự tạo ra may mắn cho mình. Để tạo ra may mắn ở tuổi 20, chúng ta hãy nói đồng ý với các mối quen sơ và cho họ lý do để đồng ý với ta. Những mối quen sơ là những người sẽ giúp cho cuộc sống của bạn trở nên tốt đẹp và sống động hơn.

Những hiểu biết thiếu suy xét của độ tuổi 20 có thể sẽ không đưa chúng ta đến đâu cả. Những hiểu biết thiếu suy xét là những điều chúng ta đã biết về bản thân mình nhưng bằng cách nào đó đã quên hoặc tảng lờ đi mà không chịu đối mặt. Meg Jay lấy dẫn chứng về trường hợp của Ian. Ian cho rằng cậu có khả năng làm mọi thứ với cuộc đời mình và không chịu đưa ra một lựa chọn nào cả. Ian lấy cớ không biết phải làm gì với cuộc đời mình vì cậu có quá nhiều sự lựa chọn. Nhưng thực tế, cậu đã biết mình muốn đưa ra quyết định về điều gì nhưng đang trốn tránh việc đó vì cảm thấy bất an. Sự bất an còn đáng sợ hơn là mong muốn làm một việc gì đó nhưng không biết làm sao để đạt được điều đó.

Đôi khi ta thấy mọi chuyện dễ dàng hơn khi không biết, không phải lựa chọn và không phải làm gì.

Tác giả đưa ra ví dụ về thí nghiệm mứt. Mà ở đó siêu thị bày ra 24 loại mứt có tỷ lệ mua ít hơn siêu thị bày ra 6 loại mứt. Càng ít lựa chọn, người ta càng dễ đưa ra quyết định hơn. Và trên thực tế, cuộc sống cũng chỉ đưa cho chúng ta lựa chọn như “6 loại mứt” chứ không hề nhiều như chúng ta tưởng. Thế nên chúng ta cần khoanh vùng các lựa chọn của mình và đưa ra lựa chọn. Không lựa chọn không hề an toàn. Hậu quả là việc đó sẽ bị trì hoãn mãi cho đến thời điểm quá muộn để bắt đầu. Vì vậy đừng sợ đưa ra lựa chọn. Dù có chọn sai cũng để lại cho chúng ta bài học và trải nghiệm. Nếu còn chưa biết làm như thế nào, thì hãy cứ làm gì đó, dần dần định hướng sẽ rõ ràng hơn cho bạn. Chỉ có bắt tay vào làm và trải nghiệm mới mang lại cho bạn những câu chuyện cuộc đời có dấu ấn riêng để kể và gây ấn tượng với người khác.

Tình yêu

Đọc phần “Tình yêu”, bạn sẽ hiểu được tại sao các lựa chọn quan hệ tình cảm trong những năm tháng tuổi 20 có lẽ còn quan trọng hơn các lựa chọn công việc.

Quyết định quan trọng nhất mà bất cứ ai trong chúng ta cũng phải đối mặt là người mà chúng ta sẽ kết hôn. Dù vậy, nhưng chẳng có khóa học nào giúp chúng ta lựa chọn một nửa của mình và dạy về sự khôn ngoan trong hôn nhân. David Brooks, một bình luận nổi tiếng của tờ New York Times cho rằng hạnh phúc của bạn, nó phụ thuộc vào người mà bạn sẽ cưới hơn là ngôi trường mà bạn đang học. Dường như chúng ta tin rằng các mối quan hệ tình cảm nằm ngoài tầm kiểm soát của mình nên việc lên chiến lược về những điều như vậy là khó nắm bắt. Trong khi đó sự nghiệp là điều chúng ta có thể lên kế hoạch và điều khiển được. Thế nhưng việc phát triển nghề nghiệp sẽ không bao giờ so sánh được với việc ta chọn người yêu hay bạn đời. Đây là một việc quan trọng nên ta cần có sự đầu tư nghiêm túc. Chính vì thế chúng ta cần suy nghĩ về hôn nhân nhiều hơn và sớm hơn thay vì để mặc ngày tháng trôi đi. Không nên chờ đợi để kén chọn trước khi nhận ra bạn đang ở độ tuổi 30 và các tấm thiệp cưới bắt đầu kéo đến. Hãy kén chọn đúng chỗ khi bạn có thể cân nhắc kĩ càng và nên nhớ rằng những mối quan hệ tốt không tự nhiên mà tới. Đôi khi phải trải qua vài lần thử bạn mới biết được đâu đúng là người dành cho mình.

Tác giả cũng đề cập rằng chúng ta không lựa chọn được nơi mình sinh ra nhưng chúng ta hoàn toàn có thể lựa chọn gia đình tương lai của mình. Có nhiều người do gặp thất bại trong các mối quan hệ cũ hoặc có kí ức không tốt đẹp về tuổi thơ nên đã không có tự tin trong việc lựa chọn bạn đời. Meg Jay đặt ra câu hỏi rằng:

Tại sao cô đầy tham vọng trong công việc nhưng lại thiếu tham vọng trong các mối quan hệ đến vậy?

Hãy có tham vọng cho gia đình của mình. Viết ra những tiêu chuẩn về người chồng và gia đình tương lai mà bạn muốn và tưởng tượng về chúng. Hãy xây dựng trong tiềm thức của mình rằng bạn xứng đáng với những điều tốt nhất và không dừng lại cho đến khi bạn tìm kiếm được điều đó. Bởi vì đây là một quyết định quan trọng nên chúng ta cần phải nghiêm túc và đưa ra lựa chọn chín chắn với nó.

Nhiều người trẻ không hề xem trọng việc đầu tư vào mối quan hệ lâu dài, bền vững và có tính cam kết nên nhiều người quyết định bước vào các mối quan hệ chóng vánh với việc thỏa mãn về thể xác, trốn tránh nỗi cô đơn hoặc coi đó như một liệu pháp chữa lành. Nhưng có lẽ điều đáng sợ nhất là những người trẻ nỗ lực tự chữa lành cho mình bằng những cách méo mó mà khi nhìn lại họ không sao sửa chữa được khuyết điểm này nữa. Meg kể về câu chuyện của Cathy, người hẹn hò với nhiều người và sa vào tình dục để lẩn tránh tổn thương trong quá khứ không được người khác nhìn nhận của mình. Cathy đánh giá thấp giá trị của bản thân và cho rằng mình là người không được ai mong muốn. Meg giúp đỡ Cathy viết lại câu chuyện của chính mình và định nghĩa lại giá trị của bản thân. Cathy thay đổi từ khái niệm được người khác mong muốn sang khái niệm bản thân cô mong muốn. Cô thay đổi câu chuyện cô nói về bản thân mình. Cathy dừng hẹn hò các mối quan hệ không có mục đích, dành thời gian để suy nghĩ những phẩm chất quan trọng đối với cô và cân nhắc xem kiểu quan hệ tình cảm nào khiến cô cảm thấy hạnh phúc, từ đó phát hiện ra những điều cô mong đợi ở người bạn đời. Câu chuyện của Cathy đã được chỉnh sửa. Nếu không biết được điều chúng ta thực sự muốn trong mối quan hệ, chúng ta rất dễ bỏ qua những người phù hợp vì những mong đợi thiếu thực tế và không quan trọng. Vì thật sự ở trong một mối quan hệ cam kết và lâu dài sẽ thúc đẩy sự phát triển và tăng chỉ số hạnh phúc của chúng ta rất nhiều.

Chúng ta có thể viết lại câu chuyện của cuộc đời mình

Trí não và cơ thể

Tuổi 20 là đỉnh điểm phát triển của não bộ. Những người trong độ tuổi 20 biết tận dụng não bộ vào công việc và các mối quan hệ một cách đúng đắn tức là đang học thứ ngôn ngữ trưởng thành vào đúng thời điểm thích hợp nhất.

Meg cũng hướng dẫn cách giải quyết và xử lý trước những suy nghĩ tiêu cực đánh mất niềm vui trong cuộc sống. Chúng ta không kiểm soát được hoàn cảnh nhưng chúng ta có thể lựa chọn thái độ của chúng ta trước hoàn cảnh đó. Đó là sự tự do cuối cùng của con người. Khi gặp khủng hoảng về cảm xúc, chúng ta khoan “vay mượn cái tôi” bằng việc xả cảm xúc ra bên ngoài quá nhiều. Thay vào đó hãy học cách tự mình xử lý khoảng thời gian tồi tệ, học cách an ủi, tự trấn an bản thân. Vượt qua được chúng ta có thể gia tăng sự tự tin của chính mình.

Trì trệ sinh ra sợ hãi và nghi ngờ. Hành động sinh ra tự tin và can đảm. Nếu bạn muốn chiến thắng sợ hãi, đừng chỉ ở nhà và suy nghĩ về nó. Hãy ra ngoài và trở nên bận rộn.

Khả năng của con người là vô hạn. Con người thực sự có thể học hỏi và phát triển để đạt được những thứ họ muốn trong cuộc sống. Đôi khi chúng ta có thể va vấp với thất bại nhưng điều đó sẽ giúp chúng ta ngày càng tiến bộ và thay đổi tốt hơn. Nhưng chỉ cần chúng ta có tự tin – tin tưởng bản thân để làm việc và 10,000 giờ cố gắng làm công việc đó thì thành công sẽ nằm trong tầm tay.

Và cuối cùng tác giả muốn nhắn nhủ về độ tuổi và giới hạn của cơ thể về khả năng sinh sản. Nhiều người trẻ trong những năm tháng 20 xem nhẹ việc có con và rồi họ sẽ dần cảm thấy hối hận khi dần bước sang tuổi 40 khi khả năng sinh sản kém đi rất nhiều. Tuổi thọ trung bình tăng lên, người trẻ dành nhiều thời gian cho sự nghiệp và học vấn nên đang trì hoãn việc kết hôn và có con xuống độ tuổi 30, thậm chí là 40. Tuy nhiên, sự nghiệp chúng ta vẫn có khả năng làm được khi chúng ta về già nhưng con cái thì không thì nó phụ thuộc rất nhiều vào cơ thể sinh học của con người. Suy cho cùng, sự nghiệp và kết hôn dường như có thể đơn giản, nhưng khả năng sinh sản không hẳn là như vậy.

Làm sao để đi qua những năm tháng 20 thật ý nghĩa? Đó là hãy biết tận dụng thì giờ và bắt đầu ngay từ lúc này. Chương sách cuối mang tên “Hãy tính toán” trả lời một cách cụ thể cho câu hỏi này. Và đây cũng là chương mình tâm đắc nhất. Làm sao để đạt được cái kết hạnh phúc? John Irving là một tác giả luôn có cái kết phù hợp cho câu chuyện của ông. Ông nói rằng:

“Tôi luôn bắt đầu với câu kết. Sau đó, tôi viết ngược trở lại, xuyên qua cốt truyện, rồi đến điểm mà câu chuyện nên bắt đầu”.

Irving đã chỉ cho chúng ta rằng, những câu chuyện hay và cái kết có hậu cần đặt nhiều tâm tư như thế. Cách để viết nên câu chuyện cuộc đời chúng ta là hãy hỏi chúng ta muốn hoặc không muốn gì vào giây phút lìa xa cõi đời này và bắt đầu thực hiện ngược trở lại đó. Đây là cách chúng ta có được câu chuyện cuộc đời mình bắt đầu từ kết thúc. Thông thường thật khó để tưởng tượng ra những gì ở cuối con đường. Nhưng đó là cách chúng ta sống cuộc đời mình trong hiện tại một cách đúng đắn. Như bản thân mình, mình đã lên danh sách những điều mình muốn làm trước khi chết và từng bước thực hiện chúng như kim chỉ nan của cuộc đời mình. Dù có thể những điều đó còn khó thực hiện ở thời điểm hiện tại, nhưng biết đâu một ngày nào đó khi nhìn lại, mình sẽ thấy là mình đã đi xa như thế nào.

@thebookloversheaven

13.12.2020

Healing | ”Nếu cảm thấy mệt mỏi, hãy nghỉ một lát rồi đi tiếp”

Trong cuộc sống, sẽ có những thời điểm chúng ta bị tổn thương sâu sắc vì những người mà mình yêu thương. Có đôi khi nỗi tổn thương đó quá lớn khiến chúng ta không còn cách nào khác là phải chấm dứt mối quan hệ đó vì chính tình yêu với bản thân mình và phong độ của một người bản lĩnh “cầm lên được thì cũng buông được”. Thường thì giai đoạn này sẽ vô cùng tệ hại. Nó khiến chúng ta bị suy sụp cả về thể xác và tinh thần. Dường như chúng ta xé nát tâm can mình, đi đến tận cùng của đau khổ rồi phải tự vực mình dậy, ghép lại những mảnh điêu tàn, tái sinh từ đổng tro tàn vỡ vụn.

Nhưng không sao cả, thời gian rồi sẽ chữa lành tất cả. Chỉ cần chúng ta đủ dũng cảm để học nốt bài học này thì chắc chắn cuộc sống sẽ ban cho chúng ta phần thưởng xứng đáng vì chúng ta đã tốt nghiệp khỏi nỗi khổ đau đó. Sau khi đã vượt qua mọi chuyện, mình cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng và bình an.

Vậy khi rơi vào hoàn cảnh uất ức, bi thương, căm phẫn, cay đắng, tuyệt vọng đến trầm cảm thì bản thân mình thường làm gì để đứng dậy.

Nói chuyện thẳng thắn với người gây cho mình tổn thương

Những lúc xung đột, chúng ta thường né tránh giải quyết vấn đề bằng việc không muốn tiếp tục gặp gỡ hay nói chuyện với người gây ra điều đó. Điều này hoàn toàn có thể hiểu được vì chúng ta sợ gặp lại tác nhân gay đau buồn. Nhưng một lúc nào đó bình tĩnh lại, chúng ta hãy nói chuyện trực tiếp với người để hiểu ra vấn đề một cách gốc rễ nhất. Nói chuyện một cách trực tiếp và thẳn thắn chứ không phải thông qua một người thứ ba nào cả. Nói hết với họ, cả sự tức giận của chúng ta, tình yêu của chúng ta, để chúng ta đối diện với vấn đề một cách thẳng thắn và trực diện nhất rồi thôi. Đây sẽ là cách giúp chúng ta buông bỏ nhanh nhất vì chúng ta hoàn toàn hiểu được vì sao họ lại làm như vậy. Có những điều không thể nói ra thì im lặng ngồi cạnh nhau cũng là một giải pháp tốt trong lúc này. Để chúng ta cùng nhìn lại và suy nghĩ về bản thân mình.

Thường khi bị hiểu lầm hoặc phản bội, chúng ta sẽ đặt ra câu hỏi tại sao và cố gắng để tìm hiểu sâu về vấn đề để có cho mình câu trả lời. Người ta có câu rằng “mắt không thấy thì tim không đau”. Điều này thật sự rất đúng. Nhưng đối với mình, mình cần hiểu vấn đề đủ để đưa ra quyết định và sau này sẽ không phải quay lại để tìm câu trả lời cho vấn đề đó nữa. Giữa lúc bản thân đã rất đau đớn rồi mà càng biết thêm về sự thật thì không khác gì như cầm dao cứa sâu vào da thịt của mình. Nhưng sau nhiều lần trải qua và cứ liên tục trốn tránh, mình học được bài học rằng mình cần dũng cảm đối diện với vấn đề đó một lần thay vì trốn chạy và tìm cách nói dối bản thân mình. Dù sẽ rất đau đớn nhưng khi mình hiểu rõ về vấn đề đó, mình sẽ dễ buông tay hơn. Và nghe thì hơi mâu thuẫn, nhưng khi mình hiểu tại sao người ta lại làm như vậy, thì một thời gian sau mình cũng có thể tha thứ cho người ta vì hiểu thì sẽ dễ đồng cảm, dễ bỏ qua. Dù chấp nhận hay không là quyền lựa chọn của mình.

Trong phim “Tiệc trăng máu” có câu rằng “Sự thật đôi khi khiến chúng ta bị tổn thương nhưng nếu được lựa chọn, bạn sẽ chọn sự thật và chấp nhận bị tổn thương hay chọn cuộc sống hạnh phúc trong lừa dối”. Lựa chọn nào đều thùy thuộc vào chúng ta. Còn mình, mình lựa chọn sự thật dù nó có tàn nhẫn như thế nào đi chăng nữa. Và chỉ cần biết đủ là được. Đủ để buông tay.

Thành thật với cảm xúc của bản thân

Khi chúng ta trải qua cú sốc tâm lí, nhất là một cách đột ngột thì bản thân rất dễ rơi vào hố sâu của sự đau buồn mà không dễ gì có thể vực dậy được. Lúc này là lúc chúng ta nên thành thật với cảm xúc của mình nhất. Không có ý nghĩa gì khi chúng ta cố gắng tỏ ra mình ổn, mình mạnh mẽ trong khi bên trong đã vỡ vụn cả. Vậy nên chúng ta cứ thành thật với chính mình. Cứ khóc nếu mình muốn. Khóc cho những sự cay đắng không nói lên lời, khóc cho những hối hận, khóc cho những nuối tiếc, khóc cho những tiếc thương, khóc cho sự căm phẫn tủi hờn từ tận sâu đáy lòng.

Khi chúng ta buồn bã hay căng thẳng, cơ thể sẽ tiết ra hormone cortisol có khả năng gây tổn thương đến sức khỏe. Nhưng không sao cả. Cơ thể chúng ta có sức mạnh chữa lành tự nhiên. Khi chúng ta khóc, cơ thể sẽ tiết ra hoạt chất loại bỏ những hormone stress và các độc tố ra khỏi hệ thống cơ thể. Chính vì thế, khi chúng ta đau buồn, khóc chính là cách để chữa lành. Có nhiều người còn không có khả năng khóc vì họ đã quá chai sạn cảm xúc. Nên hãy cảm thấy may mắn khi chúng ta còn có thể khóc được và được cơ thể chữa lành một cách tự nhiên.

Vậy nên khi buồn hãy cứ khóc xong lại thôi. Chúng ta không cần tỏ ra mạnh mẽ che khuất đi nỗi buồn trong lòng mình. Đó là điều không cần thiết.

Tâm sự với người tin cậy

Cảm xúc tiêu cực có thể là vũ khí giết chết một nười. Nếu chúng ta tiếp tục chịu đựng một mình và cố giữ nỗi đau này trong lòng, nó có thể bóp nghẹt chúng ta và chúng ta có thể rơi vào trầm cảm lúc nào không hay. Vì vậy hãy lựa chọn một người mình vô cùng tin cậy. Một người chúng ta cho rằng họ có thể hiểu, đồng cảm và không phán xét chúng ta để tâm sự, nói với họ hết nỗi lòng của mình. Góc nhìn của nười ngoài sẽ giúp vấn đề được tháo gỡ nhanh hơn. Họ có thể giúp chúng ta đưa ra những lời khuyên chân thành để chúng ta thoát khỏi tình trạng này. Nếu không họ chỉ cần ngồi đó, lằng nghe và chia sẻ với nỗi buồn của chúng ta thì cũng đã là một sự an ủi lớn lao rồi. Lưu ý là không phải ai cũng là người bạn có thể tâm sự. Có những người sẽ lợi dụng nỗi đau của bạn để đi kể với người khác hoặc họ sẽ mừng thầm trong lòng. Nên cần lựa chọn một cách khôn ngoan và cẩn thận.

Và chúng ta nên nhớ một điều rằng đây là vấn đề cá nhân của chúng ta. Người khác không phải là thùng rác để chúng ta xả những cảm xúc tiêu cực vào. Như vậy chúng ta đang truyền cảm xúc tiêu cực ra cho họ. Nên việc tâm sự cũng cần có giới hạn, không thể lúc nào chúng ta đau buồn cũng lại tìm đến người đó nói chuyện khóc lóc. Hãy chỉ nói trong một thời gian nhất định và rồi quên nó đi. Vì chúng ta càng nói về điều đó chúng ta lại càng phải nhớ đến nó. Và sau đó câu chuyện dần đưa về những giải pháp giúp chúng ta vượt qua chuyện này. Sau đó chúng ta hãy mạnh mẽ hành động để sớm thoát ra khỏi tình trạng này.

Viết ra hết nỗi lòng của mình

Có những điều chúng ta suy nghĩ quá nhiều hoặc cũng không thể kể cho ai thì chúng ta hãy viết ra. Hãy viết ra hết nỗi lòng trong sâu thẳm mình. Viết giống như mình tâm sự với chính mình và gửi gắm những mong muốn đến vũ trụ vậy. Hãy viết ra tất cả những lý do mình nghĩ dẫn đến sự đổ vỡ này, những điều mình cần thay đổi để sống tốt hơn. Vì sao ra nông nỗi này? Vì sao mình cần trải qua việc này? Vì sao mọi chuyện không có được cái kết như mình nghĩ? Viết ra là cách chúng ta sắp xếp lại suy nghĩ và nhìn mọi việc một cách rõ ràng hơn. Một thời gian sau khi nhìn lại, chúng ta cũng nhớ ra mọi ngóc ngách suy nghĩ của chúng ta tại thời điểm đó. Thật sự viết là một phương pháp chữa lành vô cùng hiệu nghiệm.

Ngoài việc viết thì đọc những cuốn sách liên quan đến chủ đề chữa lành tổn thương cũng rất hữu ích. Mỗi khi buồn mình rất hay đọc cuốn “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” để an ủi vỗ về chính mình. Đau đớn là không thể tránh khỏi nhưng đau khổ hay không là một sự lựa chọn. Mọi việc xảy đến với chúng ta, chúng ta không thể kiểm soát được nhưng nhìn nhận thế nào lại hoàn toàn do ý chí riêng của mình. Trời cao đất rộng, nhìn mọi việc càng rộng ra thì tâm trí chúng ta sẽ thoáng hơn. Rồi một ngày ánh sáng cũng len lỏi vào căn phòng tâm hồn tối tăm mà chúng ta đang cố ẩn náu trong đó mà thôi.

“Thứ làm cho chúng ta khổ

Không phải những sự việc xảy ra với chúng ta

Mà là những suy nghĩ phức tạp của chúng ta về sự việc ấy”

Trích “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã”

Vẫn làm mọi việc một cách bình thường

Sự khác biệt với tuổi 20 và tuổi 30 là thời gian phục hồi sau tổn thương. Tuổi 20 có thể cần đến vài tháng nhưng tuổi 30 có khi chỉ cần đến một ngày. Dù rằng tối hôm trước có thể khóc sưng mắt nhưng hôm sau vẫn có thể thức dậy, tô son và mặc chiếc váy mình thích nhất đi làm như chưa có chuyện gì xảy ra. Dù trong lòng ngổn ngang suy nghĩ phức tạp nhưng vẫn dành ra những lúc mình cảm thấy ổn để giải quyết công việc. Mình không thể để nỗi buồn ảnh hưởng đến công việc được. Thật sự là mình rất thích bản lĩnh của những người con gái khi trưởng thành. Và mình cũng biết ơn bản thân mình đã cho mình được bản lĩnh này. Nên dù điều gì cả xảy ra đi chăng nữa thì mình vẫn có thể đứng dậy và bước tiếp dù đôi khi trầm trọng đến nỗi trầy da bóc vảy. Mọi thứ đều là trải nghiệm. Và đôi khi trải nghiệm đau khổ cũng quan trọng như trải nghiệm hạnh phúc vậy.

Thật ra chúng ta đôi lúc quá nuông chiều cảm xúc của mình. Khi chúng ta cảm thấy quá đau khổ thì chúng ta sẽ mặc kệ tất cả mà ngồi khóc lóc ôm ấp nỗi đau của mình. Nhưng đến một độ tuổi trưởng thành nhất định sẽ thấy rằng nỗi đau đó thật ra cũng chẳng là gì cả. Đó có khi lại chính là may mắn và phước lành của mình vì giúp mình nhận ra nhiều điều và dạy cho mình một bài học mà không trường lớp nào có thể dạy được. Nó cũng mở ra cánh cửa mới đưa chúng ta đến nơi chúng ta cần phải đến.

Đổi chiều cách nhìn thật ra chúng ta sẽ thấy mọi thứ dễ chịu hơn rất nhiều. Thế nên những lúc như thế chúng ta càng phải nắm giữ lấy cuộc sống bình thường nhất của mình. Chúng ta vẫn thức dậy, đi làm, đi học, đọc sách, ăn uống, đi chơi… như chưa có chuyện gì xảy ra. Điều khác biệt bây giờ là trong cuộc sống của chúng ta sẽ không có sự xuất hiện của người đó và có lúc chúng ta sẽ cảm thấy thật trống trải. Nhưng càng không làm gì cả càng khiến chúng ta khó đối diện hơn với sự trống trải đó. Nên cứ làm mọi việc bình thường, sắp xếp lại cuộc sống, tạo thêm thói quen mới tích cực để lấp đầy khoảng thời gian chúng ta dành ra để suy nghĩ lung tung. Rồi mọi việc sẽ ổn thôi.

Đã nhiều lần mình nhắc nhở bản thân phải học cách độc lập và cân bằng trong mối quan hệ với người khác để dù có chuyện gì xảy ra mình cũng không đánh mất chính mình và bị lệ thuộc vào cảm xúc. Và mình thấy mình đã làm rất tốt điều này. Mình đã xây dựng được cho bản thân mình sự độc lập trong tình cảm nhưng vẫn có thể gắn kết khi cần. Do vậy nên khi mối quan hệ đổ vỡ, mình lấy lại nhịp sống của mình rất nhanh. Vì mình vốn có cuộc sống riêng và sự độc lập của mình, mình không để sự dựa dẫm và phục thuộc tình cảm dẫn dắt mình. Mình nghĩ đó chính là sự lựa chọn khôn ngoan trước khi chúng ta quyết định bước vào một mối quan hệ nào đó.

“Balance is not letting anybody love yourself less than you love yourself”

Để cho bản thân được nghỉ ngơi sau những suy nghĩ bộn bề

Sau một thời gian hành hạ bản thân về cả thể xác và tinh thần, mình chợt nhận ra rằng mình đối xử với bản thân tệ hại như thế nào. Mà tệ hơi là mình hành hạ bản thân và đau khổ vì những người không trân trọng mình. Như vậy lại càng không công bằng với chính mình. Khi cả thế giới quay lưng với mình, mình phải là người duy nhất đứng về phía mình dù có thế nào đi chăng nữa. Và mình nhận ra rằng việc mình cần ưu tiên lúc này là cần quay lại với chính bản thân mình, nuông chiều mình, yêu thương mình trên tất cả mọi thứ trên đời. Vì đến cuối cùng cũng chỉ có bản thân mình ở bên cạnh mình do vậy mình phải biết xót thương chính cơ thể và tâm trí này. Việc đầu tiên mình yêu bản thân là để cho mình được nghỉ ngơi khỏi những suy nghĩ không ngừng nhảy ra trong đầu mình. Bất cứ lúc nào mình ngoi lên khỏi những suy nghĩ không ngừng trong đầu, mình cho bản thân mình nghỉ một chút.

” Nếu cảm thấy mệt mỏi, hãy nghỉ một lát rồi đi tiếp

Khi bị người khác làm tổn thương đến rơi nước mắt,

Khi điều bạn khao khát không trở thành hiện thực, 

Khi người bạn yêu thương rời bỏ bạn, 

Hãy cứ nghỉ một lát rồi đi tiếp.”

Yêu thương bản thân là một hành trình chúng ta cần nuôi dưỡng suốt đời. Nhưng chính những trải nghiệm đau thương đã giúp mình bắt đầu bước chân vào hành trình này một cách thật sự và nghiêm túc. Mình nghĩ bài học để đời này cũng vô cùng đáng giá với mình, mình có thể gọi đây là “the best mistake that I have ever made” vì nó giúp mình quay lại với chính bên trong mình thay vì mong muốn nhận được sự công nhận từ bên ngoài.

Yêu bản thân là chấp nhận chính mình ở một phiên bản chân thật nhất. Mình nhìn nhận lại bản thân một cách thành thật nhất, trần trụi nhất về mặt tối và mặt sáng của chính mình. Mình chấp nhận sự thật rằng mình không hoàn hảo và mọi thứ xung quanh mình có thể cũng không hoàn hảo, bao gồm cả sự đổ vỡ trong mối quan hệ. Giống như dòng sông thường không chảy thẳng mà chảy quanh co rồi cuối cùng cũng ra được biển lớn. Cuộc đời mình cũng có đôi lúc gặp những chuyện khó khăn mình buộc phải chấp nhận sự thật và cố gắng bước tiếp sang một ngã rẻ khác để sống tiếp cuộc đời của riêng mình. Nhưng ngã rẽ đó chính là con đường chúng ta vốn nên đi và sẽ đưa chúng ta đến chân trời mới.

Yêu bản thân là biết được giá trị của mình không nằm ở đánh giá của người khác. Đôi khi chúng ta quá để tâm đến cách người khác nghĩ về minh và bắt ép bản thân làm những điều mình không muốn. Hoặc chúng ta sẽ hạ thấp tiêu chuẩn của mình để được ở lại trong một mối quan hệ hoặc với những người vốn không cùng tần số của mình. Đơn giản vì chúng ta sợ cô đơn, sợ bị “left out” (cho ra rìa). Và chúng ta dần thỏa hiệp để được chấp nhận. Nhưng thường hành động đó chẳng đem lại cho chúng ta điều gì vì vốn dĩ chúng ta chẳng thể hạnh phúc nếu không được là chính mình và người khác vốn cũng chẳng xem trọng chúng ta hơn nếu chúng ta làm như vậy. Chính vì thế chúng ta cần tin vào giá trị của bản thân mình và không dễ dàng thỏa hiệp với những giá trị thấp hơn và với những người vốn không xứng đáng.

Chúng ta hãy yêu bản thân nhiều đến mức chúng ta không cần một người khác đến để yêu chúng ta. Người đó nhất định sẽ đến, nhưng sau khi chúng ta học được bài học rằng người đó đến để đưa chúng ta đến phiên bản tốt hơn của chúng ta, chứ không phải ban phát thứ tình yêu vốn dĩ chúng ta đã có thể tự yêu thương mình. Mình rất thích một câu nói của Trang Hạ rằng “Sự kiêu hãnh của những cô nàng độc thân đủ lấp lánh để ngay cả những cô nàng đã yêu, đã cưới cũng phải thèm muốn. Vẫn đề là bạn có biết cách tự tỏa sáng hay không!”.

Tha thứ và sống tiếp cuộc sống của mình

Trên đời này không có liều thuốc nào chữa lành hơn là tha thứ. Nếu chúng ta căm phẫn người đã gây ra tổn thương cho mình, tức là một lần nữa chúng ta lại tự làm mình tổn thương, giữ trong lòng sự phẫn uất chỉ vì một người không yêu thương gì mình. Do vậy nên hãy tha thứ cho người đó và sống tiếp cuộc đời của mình. Cách trả thù tốt nhất là lãng quên. Sau này nhìn lại, hình bóng của người đó đã phai mờ trong tâm trí mình tự thuở nào, đó chính là khi chúng ta biết rằng chúng ta đã vượt qua chuyện này một cách thật nhẹ nhàng. Có những chuyện càng đào sâu càng thêm tổn thương mà thôi.

Tha thứ bao gồm cả việc tha thứ cho chính bản thân mình. Tha thứ cho sự ngây thơ vụng dại, tha thứ cho lựa chọn sai lầm, tha thứ cho quyết định vội vàng, tha thứ cho những phút giây yếu lòng… Lần đầu bao giờ cũng khó nhưng nếu chúng ta làm được một lần, lần thứ hai sẽ dễ dàng hơn.

Mình cũng đặt deadline cho bản thân, không để bản thân tiêu cực quá lâu. Vì thật sự cuộc sống này quá đẹp và không có thời gian cho những chuyện buồn bã. Bản thân mình rất là biết ơn cuộc đời đẹp đẽ của mình. Đẹp đến nỗi niềm vui có thể tràn sang mà lấp đầy những chuyện buồn.

“Nếu cuộc đời toàn chuyện xấu xa

Vì sao cây táo lại nở hoa

Con chim sẻ tóc xù ơi

Bác thợ mộc nói sai rồi”

Cầu nguyện

Thật ra để tha thứ thật sự là một việc không hề dễ dàng. Chúa nói rằng “Nếu con tha thứ cho người gây ra tổn thương cho mình thì ta cũng sẽ tha thứ cho con”. Vì không dễ để làm vậy, nên chúng ta hãy cầu nguyện xin Chúa giúp chúng ta có thể tha thứ cho người khác. Cầu nguyện sẽ giúp cho tâm trí chúng ta được yên lặng và nói chuyện với Đấng có thể đáp lời cầu nguyện cho chúng ta. Khi chúng ta quá yêu đuối để vượt qua, sức mạnh của Chúa sẽ giúp chúng ta bước qua chuyện này.

Khi vượt qua tất cả chuyện này, mình cảm thấy mình rất hạnh phúc và bình an. Mình vui mà không cần lý do. Mình cảm thấy mình may mắn đến nhường nào và dường như cuộc sống dẹp đi mọi bụi gai để mình tiến lên con đường phía trước. Cái cảm giác chấp nhận mọi chuyện như nó phải xảy ra và học được bài học tốt nhất từ việc đó khiến mình cảm thấy rất dễ chịu. Mình yêu cuộc sống của mình, bao gồm cả những trải nghiệm không vui vẻ.

“Hạnh phúc hay bất hạnh đều từ mình mà ra. Sống trên đời có thể gặp người tốt, kẻ xấu, cứ coi đó là lẽ thường mà thôi. Mỗi trải nghiệm sẽ giúp ta trưởng thành hơn nếu biết suy nghĩ thấu đáo, biết rút kinh nghiệm triệt để. Điều gì đã qua hãy cho qua.”

@thebookloversheaven

26.11.2020

Travelling | Nha Trang + Ninh Thuận 2020 – The answer

Với một người thích du lịch như mình thì 2020 có thể coi là một năm mình sống chậm lại. Thay vì đi nhiều như các năm khác, dịch Covid đến và khiến những chuyến đi của mình bị hoãn vô thời hạn. Nhưng 2020 có thể coi là một năm bản lề trong cuộc đời của mình, mọi thứ diễn ra đều rất tuyệt vời và đúng thời điểm. Và thật may mắn khi chuyến đi Nha Trang, Ninh Thuận đợt tháng 10 vừa rồi của mình có thể tiến hành một các thuận lợi. Và thực sự đây là một trong những chuyến đi để đời của mình. Một chuyến đi mang tới cho mình câu trả lời mình đã chờ đợi từ lâu.

Mình muốn nói đến năm điều mình thấy tuyệt vời nhất trong chuyến đi này. Đó đều là những trải nghiệm vô cùng rực rỡ và thích thú thắp sáng tâm hồn mình sau một quãng thời gian sống bình lặng.

1. Mường Thanh Luxury Khánh Hòa

Đợt mình đi do Covid nên giá của khách sạn rất là rẻ. Chỉ với khoảng 800,000VNĐ một đêm là mình đã có thể đặt phòng Deluxe giường đôi với ban công và view biển rồi. Phòng rất rộng với lối trang trí tối giản tiện nghi. Đặc biệt là view phòng hướng cả ra biển và thành phố Nha Trang. Khi thành phố lên đèn, từ phòng nhìn ra có thể bao trọn trong tầm mắt ánh đèn lấp lánh của thành phố biển năng động và nhộn nhịp. Thật sự là mình rất thích căn phòng này. Đặc biệt là chiếc bồn tắm Toto giúp mình có thể thư giãn sau ngày dài đi lại nhiều. Hôm mình đến Nha Trang đúng vào mùa bão nên trời mưa. Mỗi khi ra đường gặp mưa về ngâm mình trong bồn tắm giúp mình quên hết mệt mỏi, lấy lại năng lượng nhanh và có giấc ngủ sâu hơn.

Một góc phòng khách sạn của tụi mình

Buffet sáng ở đây cũng rất tuyệt. Các món ăn đa dạng, ngon miệng và bắt mắt. Mình thường ăn no vào buổi sáng luôn vì bữa sáng đã vô cùng chất lượng rồi. Ăn sáng trong một không gian đẹp, hiện đại, view nhìn ra biển với các món ăn hấp dẫn đúng là trải nghiệm vô cùng tuyệt vời. Nó khiến cho mình có cảm giác những đồng tiền mình bỏ ra thật xứng đáng và những vất vả trong công việc chẳng đáng là gì so với sự bù đắp này.

Mình ở Sảnh ăn sáng của khách sạn

2. Sailing Club

Buổi cuối ở Nha Trang, mình và em gái quyết định tìm một quán cafe thật đẹp để tận hưởng “Girls night out”. Mình chọn Sailing Club để đi Chill sau khi tìm hiểu rất nhiều quán cafe ở Nha Trang.

Sau khi ăn nem nướng Đặng Văn Quyên siêu ngon, chúng mình bắt taxi đến Sailing Club. Sailing Club là một quán cafe ven biển có lối trang trí nhẹ nhàng và view nhìn thẳng ra biển. Mình chọn bàn ngồi sát biển đẻ có thể lắng nghe tiếng sóng rì rào. Từ 9h tối ở đây có chơi nhạc DJ. Âm nhạc đối với mình rất ổn. Nó gợi cảm giác một cuộc sống sôi động náo nhiệt nhưng cũng không quá phô trương. Thật sự cảm giác ngồi nói chuyện cạnh bờ biển trong tiếng nhạc DJ và uống nước dừa rất yomost. Mình cảm giác như mọi tế bào trong mình sống lại, có chút trẻ trung và đầy sức sống ùa về.

Bãi biển Nha Trang thật sự rất đẹp, rất phù hợp để ngồi uống cafe và nghĩ về sự đời

3. Đường ven biển Vịnh Lan Hạ

Mình đi với em gái nên quyết định là đặt Tour đi Ninh Thuận. Tour này mình mong chờ nhất hai điều là đi qua con đường ven biển đẹp nhất Việt Nam và đến thăm vườn nho. Thật sự con đường ven biển Vịnh Ninh Hạ không làm mình thất vọng. Một bên là núi, một bên là biển trong veo với bãi cát trắng phau đúng là kì quan đẹp đến nín thở. Vừa đi trên con đường này vừa mở bài hát “Cùng Anh” thật là đúng nhịp điệu.

“Cùng anh băng qua bao đại dương

Cùng anh vượt hàng ngàn con đường…”

Vịnh Lan Hạ

4. Chụp ảnh trong vườn nho

Một trong những Bucket List của mình là chụp ảnh trong vườn nho trĩu quả. Và mình rất hạnh phúc khi mình có thể tick vào danh sách của mình mong muốn này. Đúng thời điểm mình đến vườn nho thì trời đổ mưa rất to. Mọi người gần như ngồi trên xe không ai muốn xuống. Lúc đầu mình cũng nghĩ trời mưa như vậy thì làm sao mà vào nổi vườn nho. Sau đó mình nghĩ lại rằng vào vườn nho chụp ảnh là điều mình thật sự muốn làm và nhất định mình sẽ làm nó vào này hôm nó. Sau đó mình quyết định xuống xe. Và điều bất ngờ xảy ra. Bác lái xe bất ngờ đưa cho mình mượn chiếc ô trong suốt. Chiếc ô thật là một đạo cụ hoàn hảo để chụp ảnh trong vườn nho vào thời tiết như thế này. Và mình nghĩ chụp ảnh trong vườn nho với chiếc ô trong suốt chắc rất ít người trải nghiệm. Thật sự là ước muốn của mình được thỏa mãn một các vô cùng độc và lạ, mình hạnh phúc vô cùng.

The happiness of doing what you like

Khi vào vườn nho, nếm thử những trái nho thanh ngọt, chạm tay vào chùm nho trĩu quả trên đầu, mình thật sự cảm nhận được rằng đây là nơi mình muốn đặt chân đến, khoảnh khắc này thật sự thuộc về mình. Mình đã có thể làm được điều mình đã muốn từ lâu.

Dancing in the rain in the grape garden

5. The answer

Mặc dù chuyến đi Nha Trang rất vui và mãn nguyện, nhưng trong lòng mình vẫn cảm thấy có chút gì đó lợn cợn nhiều suy nghĩ. Mình không có cảm giác vui một cách trọn vẹn. Và quả thực linh cảm của mình đã đúng.

Sau chuyến đi Nha Trang mình đã có câu trả lời cho những điều mình đang trăn trở. Đó là những băn khoăn về mối quan hệ lâu dài, về lời hồi đáp cho ước mơ và “calling” của mình. Tất cả giờ đây dường như đã sang một trang mới khi mọi thứ đã rõ ràng. Dường như chỉ trong một tháng ngắn ngủi, tôi đã có được câu trả lời một cách rõ ràng cho những trăn trở của mình. Và đó cũng là một tháng thay đổi tôi rất nhiều cả bên trong và bên ngoài khi tôi phải không ngừng đấu tranh để vượt lên những nỗi thất vọng và cả sự nghi ngờ để đến được khoảnh khắc tôi tin vào bản thân và học được cách yêu thương mình trong mọi hoàn cảnh. Một chương mới của cuộc đời mở ra và tôi cảm thấy bình an không một chút lo lắng gì. Tôi cảm thấy mọi thứ đều xứng đáng, sự chờ đợi của tôi, sự kiên trì của tôi và cảm giác khôn gbieets mệt mỏi của tôi. Ngay cả “the best mistake” (sai lầm tốt nhất) mà tôi đã trải qua cũng thật sự tốt cho tôi vì điều đó giúp trở thành phiên bản tốt nhất của bản thân mình ngày hôm nay và nhắc tôi về con người mà không bao giờ như vậy nữa.

24.11.2020

@thebookloversheaven

Thought | Hà Nội

Tôi thật may mắn khi được sống ở Hà Nội. Tôi sinh ra ở một vùng quê cách xa Hà Nội. Tuổi thơ của tôi là những ngày rong ruổi vui chơi trên những ngọn núi và cánh đồng. Tôi vốn không biết đến sự tồn tại của thành phố sa hoa náo nhiệt. Chúng tôi chỉ biết đến hơi thở thành phố khi có những chuyến ô tô hiếm hoi về làng.Có lẽ cuộc đời của tôi chỉ quanh quẩn sau lũy tre làng nếu gia đình tôi không chuyển lên Hà Nội. Đó là một sự kiện thay đổi cuộc đời và thế giới quan của tôi mãi mãi. Mới đó mà đã 20 năm tôi sống ở vùng đất này.

Thời gian đầu tôi không thể thích ứng với cuộc sống ở Hà Nội. Mọi thứ thật lạ lẫm và quá khác so với cuộc sống trước đây của tôi. Đã rất nhiều lần tôi muốn bỏ cuộc và cùng bố mẹ quay lại quê để sống một cuộc sống yên bình và thanh thản. Nhưng cuối cùng tôi vẫn ở lại vùng đất này. Tôi lựa chọn một cuộc sống nỗ lực hết mình và cạnh tranh để có được vị trí cao trong lớp. Xuất phát điểm với việc làm toán không được một điểm nào, tôi chưa bao giờ không đứng trong top 10 của lớp. Cuối cùng tôi cũng đỗ được vào trường đại học mình mơ ước và làm việc trong tập đoàn đa quốc gia mà tôi khao khát từ lâu. Tôi đã rất hạnh phúc. Nhưng vì phải gồng mình trong một thời gian quá dài, suốt gần hai mươi năm, tôi đã có lúc kiệt quệ. Tôi biết mình vẫn là phù hợp với một cuộc sống bình an và giản dị. Và tôi lại quay về bản thể là một đứa trẻ từ quê lên, yêu thích cuộc sống tự do, bình yên và hòa mình với thiên nhiên. Khi tôi đã tìm ra được giá trị cốt lõi của một cuộc sống mà tôi muốn sống thì tôi thực sự cảm thấy hạnh phúc. Và tôi nhận ra một điều rằng, không phải nơi tôi ở khiến tôi đau khổ mà việc lựa chọn thái độ sống mới là nguyên cớ khiến tôi khổ đau. Và từ đó, tôi đã giải tỏa được sự hiểu lầm vô cớ với Hà Nội.

Khi yêu Hà Nội, tôi yêu thiết tha mảnh đất này những độ vào thu. Cứ đến mùa thu lại nghe đến những câu nói xao xuyến “Ước gì có ai đó nắm tay tôi đi qua mùa thu Hà Nội. Bạn đã có người nắm tay mình đi qua mùa thu Hà Nội chưa?”. Vào những ngày mùa thu, khi mà gió thổi nhè nhẹ và nắng không quá gay gắt, chỉ cần nằm trong phòng nhìn ra bầu trời xanh thăm thẳm mang theo gió thu thôi đã đủ cảm thấy vô cùng hạnh phúc và bình yên. Vào thời tiết này, khi lá vàng ngoài đường rụng đầy, một trong những điều nhất định phải làm là chụp một bộ ảnh mùa thu dưới tiết trời nắng hanh hao ở con phố Hoàng Diệu đầy những căn nhà Pháp cổ. Vào những buổi sáng sớm, cùng bạn dậy sớm ngắm bình minh ở Hồ Tây sau đó đạp xe một vòng hồ tận hưởng hương mùa thu rồi thưởng thức bát phở gà đùi nóng hổi ở số 1 Nguyễn Đình Thi thì thật là tuyệt vời. Sau đó tìm quán cafe nào vắng vẻ với hương cafe quyến rũ ngồi nói chuyện trên đời dưới đất cùng tri kỉ là có một buổi sáng vô cùng chất lượng. Trước khi về không quên ghé qua quán hoa ven đường mua lấy bó cúc họa mi về nhà cắm. Mùa thu lại tràn ngập khắp nhà. Có những chiều thu trời hanh hao và nắng rất nhẹ, ngồi sau xe ôm eo người yêu đi khắp phố phường Hà Nội, dưới bóng cây rợp nắng hòa lẫn bóng cây của con đường Phan Đình Phùng. Hoặc làm tour ẩm thực Hồ Gươm, ăn cả Hà Nội từ cháo sườn Phố Huyện, bánh gối cây đa Lý Quốc Sư, nộm bò khô Hồ Hoàn Kiếm, bún thang cầu Gỗ, cafe Giảng cho đến trà chanh Nhà Thờ… Cũng có thể là những mùa sáng mùa thu dậy sớm đi bơi sau đó ăn bánh mì chảo. Trứng còn nguyên lòng đỏ tan vào bánh mì giòn mềm thật là ấm bụng và ấm cơ bắp.

Bước đi dưới tiết trời thu Hà Nội, khi mà gió thổi nhẹ và những tán lá xanh đu đưa hát cả, là một trong những trải nghiệm đáng giá trong đời.

Experience | Vượt qua rào cản (Roadblocks)

Sau một quá trình dành nhiều thời gian nhìn vào bên trong và suy ngẫm về bản thân, mình tự thấy mình là một đứa lười, hay trì hoãn, luôn sợ hãi và vô cùng thích cảm giác an toàn. Tất cả những nhược điểm này chính là rào cản ngăn cản mình được sống cuộc đời mà mình mong muốn. Để đạp tan những “viên đá” đó, gần đây mình đang tìm cách khắc phục một cách triệt để bằng việc: (1) Vượt qua sự lười biếng; (2) Hoàn thành những việc đã bắt đầu, chữa dứt điểm bệnh trì hoãn; (3) Thoát ra khỏi vùng an toàn.

Vượt qua sự lười biếng

Mình là người ngại làm cái gì phức tạp, phải suy nghĩ nhiều và yêu cầu cầu kì tỉ mỉ. Cũng có thể do mình được bố mẹ chiều từ bé, chưa bao giờ phải động tay động chân vào việc gì nên mình hay ỷ lại và coi những việc làm đó là đương nhiên. Nếu có việc gì không cần phải làm thì mình sẽ không làm. Nằm được thì mình sẽ không ngồi, ngồi được thì mình sẽ không đứng, mình luôn tìm cách làm mọi việc trở nên dễ dàng nhất. Nhưng mình chỉ ỷ lại vào những người mình thật sự yêu thương và tin tưởng, đối với những mối quan hệ chưa sâu đậm, mình vẫn biết bản thân phải tự lập.

Trước đây đúng là mình không biết nấu ăn. Mẹ mình đúng là người cùng team với mình khi bảo rằng bao giờ lấy chồng mẹ chỉ cho một tháng là biết. Rất yên tâm với sự học nhanh của mình nên bình thường mình cũng không để ý đến việc nấu ăn mấy. Cộng thêm việc thích ăn gì thì em gái mình nấu ngon bội phần nên mọi thứ cũn khá dễ dàng với mình. Dạo gần đây mình nhận ra là mình nên học nấu ăn. Lí do là vì nhận ra việc ăn uống rất quan trọng, nó có ảnh hưởng lớn đến sức khỏe và mình muốn nấu ăn cho những người thân yêu. Món duy nhất mình làm ổn là nem rán vì mẹ mình lười quấn nên tết năm nào mình cũng phải làm. Sau khi thông suốt bản thân cần học nấu ăn thì mình đã biết làm mấy món cơ bản và có thể ăn được. Ngoài nem rán thì mình học thêm làm bánh xèo, phở cuốn, nem cuốn tôm thịt, bún cá, bún riêu cua, mì tương đen, gà chiên giòn… Và gần đây mình học làm kimbap. Cuối cùng thì mình cũng học xong cách làm kimbap đúng chuẩn Hàn dưới sự chỉ dẫn của một “bà chủ nhà hàng” tương lai. Trong quá trình học nấu ăn, mình được khuyên nên mua nồi chiên không dầu và đây là quyết định vô cùng đúng đắn. Nồi chiên không dầu đúng là phát minh vĩ đại của nhân loại. Người nấu có thể chế biến những món chiên nướng chỉ trong một nốt nhạc. Nhất là làm gà nướng mật ong, thịt gà rán, vịt quay. Nhà mình nuôi mèo nên rán cá cho mèo vô cùng tiện lợi, không bị bắn dầu mỡ hay bay mùi sang hàng xóm. Thực sự là đó mà một thứ cần phải có cho những ai lười như mình. Nó giúp việc nấu ăn trở nên đơn giản hơn nhiều. Chắc đúng vì lười nên mình sẽ luôn tìm cách làm mọi việc hiệu quả và dễ dàng hơn. Và cứ thế mình thấy cuộc sống luôn phơi phới.

Nói đến việc vượt lười thì cuối cùng mình cũng bơi đến hết bể bơi dài 50m dù có nghỉ vài lần dưới sự chỉ dẫn và thúc ép nhiệt tình của partner đồng hành là em gái mình. Mình phải mất hai năm để học bơi vì mình rất sợ nước. Bao nhiêu lần ra bể bơi người mình run lên không dám bơi quá chỗ 1m50. 1m50 là giới hạn của mình và mục tiêu của mình là phải vượt qua nó. Mỗi lần phải buông phao ra mình rất sợ, cảm tưởng như người sắp chìm đến nơi. Em gái mình bảo là chị phải đặt mình vào tình thế sinh tồn thì chị mới làm được. Sau khi thử bơi nửa bể có vẻ ổn thì mình đã tự trấn tĩnh, cầu nguyện xin sự bảo vệ của Chúa và bơi đến chỗ sâu hơn. Cuối cùng khi làm được thì mình nghĩ vấn đề vẫn nằm ở tâm lí của mình. Mình nghĩ là mình không làm được chứ không phải do năng lực mình không thể làm. Khi đến chỗ sâu nhìn xuống đáy mình sợ. Mình nhớ trong Kinh Thánh có đoạn khi Peter đi trên biển và sợ hãi khi nhìn xuống dòng nước chứ không nhìn lên Chúa. Mình nhận ra rằng khi mình không tập trung vào nỗi sợ mà tập trung vào Đấng bảo vệ mình thì mình mới có thể giải quyết nỗi sợ đó.

Ngoài ra, mình hạ quyết tâm là học thuộc 14 câu gốc và tham gia thi cuộc thi câu gốc thay vì bỏ cuộc như mọi lần. Vì quyết tâm như vậy, nên mình cố gắng phải thuộc hết 14 câu. Mình tìm ra phương pháp là viết ra và dễ học thuộc hơn nhiều. Cơ bản nếu mình làm không đúng phương pháp thì sẽ dễ dàng chán nản và bỏ cuộc hơn. Nhưng khi mình đã tìm ra cách rồi thì mọi thứ đơn giản hơn nhiều. Và phương pháp học thuộc bằng cách viết ra đã giúp mình có thể ghi nhớ được mà không bỏ cuộc.

Tìm phương pháp kết thúc những việc mình trì hoãn và thoát ra khỏi vùng an toàn của bản thân cũng quan trọng tương tự như việc đạt được mục tiêu của mình.

Kết thúc những việc mình đã bắt đầu

Trong cuộc sống của mình, có quá nhiều việc mình đã bắt đầu nhưng mãi chưa nỗ lực để hoàn thiện đến cùng. Mình nhận ra, thói quen này còn tạo ra những hậu quả và ảnh hưởng xấu đến bản thân mình. Ví dụ như không bao giờ ăn hết bát cơm, hay bỏ cuộc giữa chừng, tìm cách thoái thác nhiệm vụ, để nỗi sợ hãi lấn át việc mình cần phải đi đến cùng… Mình nhận bản thân đến nông nỗi này là vì mình quá nuông chiều bản thân, thiếu kỉ luật và làm việc theo cảm xúc quá nhiều. Việc gì cũng chỉ hào hứng bắt đầu theo phong trào xong một thời gian thì bỏ dở. Người ta gọi đó là nỗ lực ảo. Bây giờ mình không còn muốn như vậy nữa. Mình muốn bản thân nỗ lực thực sự nghiêm túc để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình.

Vì có những thoái quen xấu từ nhỏ đến lớn đó mình quyết định là mình sẽ sửa những thói quen nhỏ trước. Bắt đầu từ việc ăn hết bát cơm và chỉ xới đủ lượng cơm mình muốn ăn. Đôi khi ăn chán lắm rồi nhưng mình sẽ chan thêm canh hoặc ăn thêm thức ăn, hoặc uống thêm nước để mình có thể ăn hết bát cơm mình muốn bỏ dở. Ăn cơm là việc mình làm mỗi ngày, nên mình luôn nhắc nhở bản thân là mình cần làm tốt việc này và tuyệt đối không được để thừa khi ăn vì thức ăn rất quý giá. Những việc nhỏ mình có thể hoàn thành được thì dần dần nó sẽ có tác động tích cực đến những việc lớn khác.

Ngoài ra mình lên danh sách những việc bản thân luôn trì hoãn, lười biếng không chịu động chân động tay đến. Sau đó mình phân loại ra đâu là việc mình làm theo phong trào, đâu là việc bản thân mình thật sự muốn làm và tự cam kết với bản thân cần phải hoàn thành một cách tốt nhất có thể. Sau đó mình viết ra danh sách và kế hoạch thực hiện. Cuộc sống sẽ trở nên mới mẻ và đáng sống hơn nếu chúng ta có những bước tiến đến gần hơn với kế hoạch và mục tiêu của cuộc đời mình. Dù chỉ là những bắt đầu nhỏ nhưng một ngày nào đó nhìn lại, chúng ta sẽ thấy mình đã đi xa như thế nào. Ngày xưa khi còn bé mình đã nghĩ rằng việc đỗ đại học danh tiếng, lấy bằng IELTs, làm việc trong tập đoàn đa quốc gia hàng đầu, sở hữu một ngôi nhà đẹp, có một gia đình gắn kết thương yêu lẫn nhau, đặt chân đến nhiều vùng đất mới… là những việc xa vời như thế nào. Nhưng đến tận bây giờ, khi nhìn lại, tất cả mình đều làm được, mọi việc mình muốn mình đều có khả năng làm được nếu mình thật sự quyết tâm. Vậy nên đầu tiên mình cần phải muốn làm việc đó, sau đó là bắt tay vào hành động và không bỏ cuộc.

Mình nhận ra rằng để đi đến được với mục tiêu của mình thì cần dọn dẹp gọn tâm trí và phá vỡ những tảng đá chắn đường. Ngoài ra, cần có mục tiêu cụ thể và cam kết với mục tiêu đó bằng thời gian, tiền bạc hoặc bất cứ thứ gì ép bản thân vào khuôn khổ. Khi mình muốn vươn tới điều tốt đẹp trong cuộc sống, những điều khó khăn sẽ xuất hiện ngăn trở chúng ta. Giống như trước lúc bình minh, bầu trời luôn tối nhất. Các vấn đề có thể là sức khỏe, tài chính, gia đình, tâm lý, kẻ thù, kẻ ghen tị… Tất cả những điều đó giống như tảng đá rất lớn chắn chúng ta đến với cuộc sống mơ ước của mình. Đôi lúc mình không có năng lực để giải quyết tất cả chúng . Do vậy, bí quyết duy nhất của mình là mình sẽ cầu nguyện và xin sự chỉ dẫn của Chúa thông qua thì giờ tĩnh nguyện. Nếu mình không làm được, mình sẽ dựa vào sức của Chúa để làm.

Ngoài ra, mình cần tạo ra các động lực thúc đẩy và thúc ép bản thân. Ví dụ mình sẽ nộp tiền đi học để mình bắt buộc phải học một cách chăm chỉ không thì lại tiếc tiền. Hoặc mình đăng kí tham gia thi cử để có thời hạn rõ ràng cho những mục tiêu của mình. Thời hạn càng gần thì sự thúc ép càng lớn. Do vậy mình sẽ không thể trì hoãn thêm nữa mà phải bắt tay vào làm. Ước mơ mà không có hành động thì chỉ là một lí tưởng mãi mãi không thành hiện thực. Do vậy, quan trọng nhất là hành động của mình như thế nào. Và chúng ta cần phải tạo ra môi trường để đưa bản thân vào khuôn khổ và bắt buộc phải phát triển.

Năm nay thực sự mình cảm thấy rất biết ơn Chúa vì đã mở mắt để mình nhận thức rõ ràng về những ảo tưởng của bản thân và sẵn sàng hành động một cách không sợ hãi để đến gần hơn với mục tiêu của mình. Thực sự trong hành trình này mình nhận ra rất nhiều điều và mình đã trưởng thành lên rất nhiều so với trước kia.

Thoát khỏi vùng an toàn (Get out of comfort zone)

Một trong những đặc trưng của Bảo Bình là rất thích cảm giác an toàn. Mình là một Bảo Bình đặc trưng nên nét tính cách đó hiện rõ trong mình. Cộng thêm việc mẹ mình là người luôn lo sợ những thay đổi và điều đó có ảnh hưởng nhất định với mình từ bé. Ví dụ mẹ mình tập xe máy, bị ngã gãy chân và từ đó mẹ mình không có dám đi xe nữa. Thế là khi mình lớn lên, mẹ mình cũng sợ mình bị như vậy nên rất ngại cho mình đi xe máy. Lối suy nghĩ đó đã ăn sâu vào tiềm thức của mình đến mức khó thay đổi.

Thế nhưng điều kì diệu đã xảy ra. Một lần mình đi làm hộ chiếu với em họ của mình và em ý đưa xa máy cho mình đi. Lúc đó mình mới học đi xe máy được mấy buổi thôi. Nên khi cầm tay vào ga xe mình đã sợ run lên làm đổ cả xe. Nhưng cuối cùng mình đã trấn tĩnh lại, quyết tâm lên xe đi bằng được và từ đó mình đã biết di xe máy. Từ việc biết đi xe máy mình mở rộng thêm các cơ hội của bản thân và không còn phụ thuộc phương tiện vào người khác nữa. Con người của mình cũng năng động và nhanh nhẹ hơn rất nhiều.

Lần tiếp theo mình vượt ra khỏi vùng an toàn là dám bỏ công việc mình làm gần 4 năm với bao mồ hôi nước mắt, gap year 7 tháng để làm những việc mình thích. Đó là một quyết định vô cùng liều lĩnh của mình nhưng cuối cùng mình cũng đâu có chết đói. Mình nhận ra Chúa luôn chu cấp cho mình dù mình có ở đâu đi chăng nữa.

Gần đây nhất là mình học bơi và quyết tâm bơi hết cả bể. Nhưng vì mình là người sợ nước vì hồi nhỏ suýt chết đuối nên cứ đến ranh giới mực nước sâu hơn là mình sợ run người rồi dừng lại. Sau đó chú người Mỹ tên là Micah – người dạy mình bơi và bơi rất giỏi nói với mình rằng mình cứ làm hết sức mình đi, mình cứ bơi hết cả bể, có vấn đề gì chú sẽ cứu mình. Thế là cuối cùng mình đã dám đối diện với nỗi sợ, bơi hết bể bơi và những ngày sau đó có khi là cả chục vòng bể bơi. Mình nhớ một câu mình đọc được là “Nếu vượt qua lần đầu tiên, bạn nhất định sẽ làm được”.

Dù mình là người rất hay lo sợ nhưng mình thấm thía bài học rằng đôi lúc mình cần phải dũng cảm và can đảm (be strong and courage) để cơ hội không vượt qua khỏi mình. Vì đôi lúc trong cuộc đời này, cơ hội chỉ đến một lần.

@thebookloversheaven

14.09.2020

Thought | Mùa thu Hà Nội…và em

Ngọt ngào xuyến sang mùa thu Hà Nội…

Cuối cùng thì tôi cũng hoàn thành bộ ảnh Mùa thu Hà Nội với áo dài trắng sau bao lần trì hoãn. Thật sự chỉ nhìn vào ánh mắt của mình thôi, tôi cũng có thể thấy tình yêu Hà Nội da diết tới nhường nào. Cái tinh thần của một vùng đất nhẹ nhàng dường như đã ngấm vào người thiếu nữ làm nên chất riêng của một nàng thơ yêu kiều.

Tôi lựa chọn chụp bộ ảnh ở nơi tôi yêu nhất trên đời để lưu lại những điều đẹp đẽ nhất của tuổi trẻ từ hình dáng tới tâm hồn. Sự viên mãn và hạnh phúc tròn đầy là điều những khó giấu diếm. Tất cả đọng lại trong tôi sự khao khát níu giữ thanh xuân và những tháng ngày tự do và được yêu thương sâu sắc. Tôi chẳng cầu mong điều gì hơn một cuộc sống bình an và lương thiện.

Sự nhẹ nhàng và thanh thoát đó là tất cả những gì tôi kiếm tìm…

Hà Nội, 5/9/2020

Thu Giang

Thought | Tháng tám mùa thu

Tháng tám năm nào cũng quá đỗi dịu dàng với mình.

Tháng tám đến, mình đều đón niềm vui mới. Cách đây hai năm mình đang ở Manila tận hưởng những ngày tháng đầy bình an và hạnh phúc. Cách đây sáu năm, mình bay vào Sài Gòn tham gia khóa đào tạo khởi nghiệp lớn, bắt đầu đi làm ở một công ty đa quốc gia và có chuyến đi du lịch đầu tiên trong đời. Cách đây bảy năm mình được nhận giải cho cuộc thi khởi nghiệp lớn, điều mà mình đã ao ước từ lâu. Cách đây mười năm, mình đã đỗ được vào ngôi trường đại học mà mình mơ ước. Tháng tám dường như ưu ái mình quá nhiều. Năm nào mình cũng chờ chuyến xe muộn và đều được lên xe đúng thời điểm.

Thời tiết tháng tám bắt đầu chuyển mình sang thu. Hà Nội vào thu, mùa mà mình thích nhất trong năm. Những cơn gió heo may mơn man cây cỏ, chút nắng vàng rải rác khắp phố phường, hoa sữa nồng nàn, “cây bàng lá đỏ, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu” càng tô đậm thêm vẻ yêu kiều càng nàng thơ Hà Nội. Mọi thứ dần trở nên dễ chịu hơn. Nắng bớt gắt, gió thu thổi nhè nhẹ vào những ngày trời không có bão. Tất cả hòa quyện lại làm tâm trạng mình trở nên dễ chịu hơn bao giờ hết. It’s just too good to be true.

Ngày đầu tiên của tháng tám, mình đã gửi đi ước mơ thanh xuân ấp ủ bấy lâu nay. Một bầu trời hi vọng ùa về. Hôm đó trời mưa, mang theo chút mát mẻ của khởi đầu mới. Lần đầu tiên trong cuộc đời, mình nỗ lực một cách nghiêm túc để thực hiện giấc mơ và trở thành phiên bản tốt nhất của mình. Lần này mình có niềm tin rằng mình sẽ làm được. Những điều mình tưởng chừng khó vô cùng nhưng đã đến lúc dũng cảm đối diện và thực hiện chúng rồi. Mình bình an với lần thử sức này.

Một bất ngờ lớn đến với gia đình mình quá đỗi dễ dàng như trong giấc mơ. Nó giúp trút bỏ đi gánh nặng phần nào cho bước đi sắp tới. Đúng là điều thực sự thuộc về mình thì cánh cửa sẽ mở ra. Còn nếu không phải thì cánh cửa sẽ đóng lại cho dù mình có nỗ lực thế nào đi trong nữa.

Có lúc mình thấy chán với sự thiếu chủ động và sợ hãi của mình. Mình thà chịu đựng đau khổ thay vì chủ động đối mặt giải quyết vấn đề. Nhưng tháng tám này, mình quyết định sẽ dám đối diện với nỗi sợ hãi xung đột để nói lên hết nỗi lòng của mình. Khi mình đối mặt, mối quan hệ này có thể là bắt đầu, cũng có thể kết thúc. Nhưng nó giúp mình hiểu ra rằng nắm chắc giá trị bản thân, dám buông bỏ khi cần thiết là những điều tối quan trọng giữ cho trái tim luôn được bình an. Không điều gì quan trọng hơn một trái tim bình an và một tâm hồn thanh thản.

Một niềm vui nữa của tháng 8 là mình quyết định sẽ đăng kí học tiếp tiếng Hàn, việc mình đã trì hoãn từ lâu. Ngày xưa mình đã từng học khóa tiếng Hàn cơ bản nhưng từ bỏ vì không có mục tiêu rõ ràng và kỉ luật với bản thân. Nhưng lần này, vì có mục tiêu rõ ràng nên dường như mình học nhanh và sâu hơn. Thật không uổng bao năm dày công fan girl và xem phim Hàn. Tiếng Hàn đã ngấm sâu vào trong mình một tình yêu lạ lùng.

Mình có một buổi tối girl night out vô cùng chất lượng với bạn thân. Chúng mình ăn Haidilao, shopping uniqlo ở Vincom Phạm Ngọc Thạch. Càng ngày mình hiểu được giá trị của việc có những người bạn thân thực sự bên cạnh quan trọng như thế nào.

Bố mình cũng sinh vào tháng 8. Bố, chỗ dựa vững chắc của cuộc đời mình. Lần đầu gia đình mình tổ chức sinh nhật cho bố và chưa bao giờ mình thấy gia đình mình gắn kết như lúc này. Một trong những hình ảnh mình mơ ước về gia đình đã dần hiện ra. Một gia đình mà mọi người quan tâm, yêu thương nhau và có sự gắn kết chặt chẽ. Mình thật hạnh phúc khi được làm con của bố mẹ mình.

Mình cũng muốn giải quyết một số việc mình hay lờ đi. Mình có một vấn đề khá lâu năm là khi mình tập trung làm gì đó thì ít quan tâm đến sức khỏe. Mình quyết định là đây là một thói quen cần được loại bỏ. Vì nếu cơ thể của mình ốm yếu, mình không thể làm điều gì một cách hiệu quả được. Nên mình quyết định sẽ quay lại thói quen đi bơi mỗi tuần. Mình bắt đầu đi bơi với em gái và dần lấy lại cảm giác với nước. Khi bơi, mình nhận ra rằng nếu mình không căng thẳng, cơ thể của mình sẽ tự nổi mà không cần gồng mình quá nhiều. Và mình càng giữ được nhịp độ bơi thì càng không bị đuối sức. Trong cuộc sống cũng vậy, mình càng thả lỏng và tận hưởng cuộc sống mỗi ngày được trao tặng, mọi thứ sẽ về đúng vị trí của nó.

Dự án gốm mình dịch cũng đang đi đến những bước chạy đà cuối với những tác phẩm vô cùng hoàn mỹ. Dù chỉ góp chút công sức nhỏ nhưng mình thấy rất vui vì mình đã làm được điều ý nghĩa.

Mọi thứ dường như đang thành hình và dần tốt đẹp lên. Và trên hết tất cả, mình biết đó là ân điển của Chúa trên cuộc đời mình. Mình biết ơn Chúa vì đã yêu thương mình vô điều kiện.

Đúng là mọi thứ đều có thời điểm của nó. Có kì gieo sẽ có kì gặt.

@thebookloversheaven

11.09.2020

Experience | Love will find a way

Tôi đọc được một câu nói rất tâm đắc rằng khi bạn còn độc thân, bạn nên phát triển bản thân để đến một ngày khi bạn gặp được người bạn mong muốn rồi, bạn có thể trở nên xứng đáng với anh ấy. Hãy tu sửa bản thân dựa trên người đàn ông, người bạn đời, người tình mà bạn muốn chung sống cùng trong tương lai.

Trong cuốn sách “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” của Đại Đức Hae Min, ông nói rằng chúng ta cũng cần nỗ lực để có tình yêu như khi làm việc vậy. Nên trước khi tình yêu gõ cửa, tôi đã chiêm nghiệm rằng bản thân cần phải làm những gì và cần phải nỗ lực như thế nào để trở nên xứng đáng với tình yêu ấy. “Mây tầng nào sẽ gặp gió tầng đó”.

1. Yêu bản thân

Thế nào là self-love (yêu bản thân)? Self-love có thể là nuôi dưỡng, chăm sóc tốt cơ thể của mình. Self-love cũng có khi là để cho tâm hồn được tưới đẫm trong ánh nắng bình an và tĩnh lặng. Self-love cũng có thể là kết nối bản thân với nguồn năng lượng vô hạn của vũ trụ. Self-love cũng chính là tôn trọng mong muốn thật sự của bản thân và không bắt ép bản thân làm những điều quá sức chịu đựng của mình.

Đối với tôi, yêu bản thân chính là luôn biết giá trị của mình ở đâu và không thỏa hiệp với những điều hạ thấp giá trị của mình. Luôn có lòng tin rằng bản thân xứng đáng với những điều tốt nhất ở đúng thời điểm điều đó cần xuất hiện. Không cưỡng cầu, không ép uổng mà để mọi chuyện xảy ra thuận theo tự nhiên. Khi bạn dám đứng lên cho những gì đúng đắn thì bạn sẽ không bao giờ sai.

2. Có lòng tin chắc chắn rằng mình xứng đáng với những điều tốt nhất

Bạn không thể lựa chọn được hoàn cảnh, nhưng bạn có thể lựa chọn suy nghĩ của mình trong hoàn cảnh đó. Chính vì vậy, tôi luôn nhắc nhở bản thân rằng mình xứng đáng với những gì tốt nhất dù cho cuộc sống ngoài kia có bao nhiêu sóng gió đi chăng nữa. Khi cuộc đời ném cho bạn một trái chanh, hãy pha nước chanh và thưởng thức.

Nhiều người khi yêu có nỗi sợ bị phản bội. Nỗi sợ bị phản bội sẽ phá nát sự bình an trong mỗi chúng ta. Chuyện thay lòng đổi dạ giống như một chiếc gai, một khi đã đâm vào tim thì rút ra kiểu gì cũng đổ máu. Khi tình yêu của một người dành cho bạn không còn thuần khiết thì những tháng ngày về sau, mỗi giờ mỗi phút các bạn kề bên đều sẽ rất giày vò, khó chịu như thể trong giày có viên đá. Người ngoài có thể thấy bạn đi đôi giày này thật đẹp, nhưng chỉ bạn mới biết bên trong đôi giày xinh đẹp kia chân bạn đang phải chịu đựng những gì. Mỗi một bước bạn đi, viên đá đó đều cọ vào khiến chân bạn chảy máu, đến khi chân bạn toàn vết thương không đi nổi nữa mới thôi.

Khi bạn sợ bị phản bội, bạn sẽ càng gặp phải những người phản bội. Nếu cứ đắm chìm trong suy nghĩ đó bạn sẽ mãi bị mắc kẹt trong lối mòn. Và vũ trụ sẽ liên tiếp cho bạn gặp những người mang đến nỗi sợ này. Bạn sẽ học bài học mà sớm muộn gì bạn cũng phải học, và rồi sau đó bạn sẽ được tự do. Tại sao bạn lại nghĩ rằng bản thân bạn không xứng đáng với hạnh phúc? Bạn chứ không ai khác hiểu rằng mình rất xứng đáng với điều đó. Và nếu không may gặp phải người phản bội, bạn cũng học được bài học về việc nhìn người một cách khôn ngoan hơn. Không có người thầy nào dạy ta trưởng thành hơn khi chúng ta yêu.

Thay vì vậy, hãy hóa giải nỗi sợ này bằng việc đặt niềm tin ở bản thân. Tôi nhận ra một điều rằng mình cần có niềm tin ở bản thân, chứ không phải tìm kiếm niềm tin ở người khác. Niềm tin rằng mình xứng đáng với điều tốt đẹp. Tôi tự hỏi mình rằng mình là người như thế nào mà vẫn bị phản bội? Nếu mình là người xứng đáng được nhận một tình yêu chung thủy, thì người hối tiếc hơn phải là người đã phản bội chứ càng không phải tôi. Không chuyện gì có thể giấu được mãi, “cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra”, càng những người như vậy thì càng buông tay dễ dàng.

Điều tôi cần thực sự là tình yêu của người yêu mình chứ không phải thể xác không hồn ở bên cạnh của anh ấy. Tôi kinh nghiệm sâu sắc một điều rằng điều gì là của mình sẽ mãi là của mình, điều gì không phải là của mình thì có cố cũng chẳng được. Nếu tôi thực sự không có được tình yêu của anh ấy, thì rồi tôi cũng sẽ có được một tình yêu tương tự hoặc thậm chí tốt hơn nếu tôi giữ vững niềm tin, giá trị và sự tự tin ở bản thân mình. Bởi chúng ta chẳng thể nào giữ được một người không còn yêu thương mình, dù bằng cách nào đi chăng nữa.

Hơn cả tin ở bản thân mình, tôi đặt niềm tin của mình nơi Chúa. Tôi tin chắc Chúa có kế hoạch tốt lành cho cuộc đời tôi. Vậy không có lí do gì Chúa không ban cho tôi một người chồng yêu thương tôi một cách trọn vẹn nếu tôi giữ vững Đức tin của mình. Tôi tin chắc vào sự phước hạnh, sự bảo vệ và bình an của Chúa trên cuộc đời tôi.

Có người hỏi tôi rằng “Tại sao cậu tham vọng trong công việc mà trong tình yêu cậu lại thiếu tham vọng đến vậy?”. Từ lúc đó, tôi như bừng tỉnh trong những suy nghĩ thiếu tự tin của tôi trong tình yêu. Tại sao tôi nghĩ mình không xứng đáng được yêu, tại sao tôi luôn muốn người khác ban phát tình yêu cho mình. Inception sai lầm này khiến tôi lãng phí rất nhiều thời gian của mình vì tôi không còn dám yêu. Ngay bây giờ và lúc này, tôi nhắn nhủ bản thân rằng tôi xứng đáng được yêu và tôi có thể muốn được tình yêu dành cho tôi.

3. Trao đi tình yêu vô điều kiện

Thế nào là một tình yêu vô điều kiện? Đó chính là trao cho người ấy tình yêu hoàn hảo, không vị kỉ, không yêu cầu thứ gì quay lại, không phê bình hay kết tội, chúc phúc cho người ấy dù người ấy ở đâu.

Tôi nghĩ rằng một chúng ta nên yêu hết mình một lần trong đời và cho đi tình yêu vô điều kiện của mình thì chúng ta sẽ không nuối tiếc điều gì cả. Đó là một trải nghiệm đáng quý trong cuộc đời. Có mấy người trong cuộc đời được yêu hết lòng? Có bao nhiêu cơ hội được yêu trong cuộc đời mình? Chính vì vậy, đừng lãng phí những cơ hội yêu và cho đi tình yêu.

“Khi bạn gửi đi tình yêu thực sự, tình yêu thực sự sẽ quay trở lại, hoặc từ người đàn ông này hoặc từ người tương tự, nếu người này không phải sự lựa chọn tối cao, bạn sẽ không muốn anh ta nữa. Nếu bạn trở nên một với Chúa, bạn trở nên một với tình yêu thuộc về cô theo quyền lợi tối cao.”

Thế nên hãy trao đi trước khi muốn nhận lại. Bạn muốn được yêu thương vô điều kiện, hãy trao đi tình yêu vô điều kiện trước. Vũ trụ luôn công bằng với tất cả mọi người. Nếu người đó từ chối nhận từ yêu của bạn, bằng một cách nào đó, tình yêu của bạn sẽ quay lại trong hình hài của một người tốt hơn mà bạn xứng đáng.

4. Tìm tình yêu bên trong mình

Ngoài ra, hãy tôn trọng sự thuận theo tự nhiên của dòng chảy. Thông thì chảy, tắc thì dừng, tìm đường chảy khác. “I’m where I’m meant to be”. Chỉ không cưỡng cầu mới giúp chúng ta được bình an. Khi mình tìm thấy ánh sáng bên trong mình thì mình mới có thể nhận ra ánh sáng bên trong người khác. Băn khoăn vì sao mình tìm kiếm người yêu mãi mà vũ trụ vẫn chưa đáp lời thì là vì mình quá tập trung chứng minh, thể hiện cái tôi nhiều hơn để được người khác công nhận. Nên chỉ tập trung vào những điều thực sự có ý nghĩa với bạn thay vì cố gắng chứng minh tình yêu với thế giới này. Hãy nhìn sâu vào bên trong bạn, nó đã có sẵn câu trả lời.

Love will find a way. Còn nếu đã cố gắng mà tình yêu vẫn chưa tìm đến bạn, rất có thể là bạn cũng chưa tìm thấy tình yêu. Ở ngay bên trong mình. Đó chính là sự hiện diện của Chúa bên trong bạn. Hãy đến với tình yêu của Chúa và cảm nhận tình yêu của Chúa dành cho bạn.

“Tình yêu là một món quà quý giá của cuộc sống

Dù ta có muốn hay không, nó luôn như một vị khách bất ngờ tìm đến với ta”

@thebookloversheaven

16.09.2020